Mạt thế nuôi con không dễ: Bảo bối, con lên trước đi! - Chương 132: Doraemon

Cập nhật lúc: 2026-01-24 04:56:16
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chào Hoắc Du một tiếng, Thư Lan lái xe đưa Thư Mao Mao đến thành phố gần đó. Họ tìm thấy một trường trung học và cửa nhà ăn.

Các khu vực khác ai dọn dẹp x.á.c c.h.ế.t như cô, hầu hết các kiến trúc đều phủ đầy bụi bặm và những vết m.á.u đen kịt, mùi hôi thối nồng nặc, trường học cũng ngoại lệ.

Thư Lan trong mà bậc thềm, ngẩng đầu lên.

“Cắt đứt hết các đường ống và dây cáp nối từ bên ngoài lòng đất, đó bứng nguyên cả tòa nhà cùng với cầu thang và nền móng trong gian, con Thổ Địa Công Mao Mao?”

Thư Mao Mao: “Mười lăm*.”

*Biệt danh thứ 15 Thư Lan đặt cho Thư Mao Mao

Yêu cầu đối với lúc chẳng chút khó khăn nào. Đống dây cáp giữa trung quá dẻo dai, rìu điều khiển bằng kim loại cắt đứt , thu rìu , đổi sang ngọn lửa nhiệt độ cực cao bao bọc lấy dây cáp, nung chảy bộ.

Tòa nhà ăn như một củ cải lớn nhổ lên khỏi mặt đất, mang theo lớp đất tươi xốp lơ lửng giữa trung, chỉ trong chớp mắt biến mất, để một cái hố sâu hoắm khổng lồ.

Thư Lan vỗ tay nhiệt liệt: “ là một màn trình diễn đáng kinh ngạc, là dị năng giả nhà ai mà giỏi thế .”

Thư Mao Mao cô, ánh mắt u oán: “Mommy, ở đây chỉ và con. Con Mommy đang hỏi ai .”

Thư Lan trả lời đầy nhấn nhá: “Ồ~ Hóa là Thư Mao Mao, con trai của quý cô Thư Lan! Người sở hữu dị năng hệ Thổ siêu mạnh, một thể bê cả một tòa nhà lớn thế !”

Thư Mao Mao nhếch mép một cái, nhanh ch.óng khôi phục vẻ cao lãnh: “Còn cả Không gian nữa.”

Thư Lan chỉ tay về phía ký túc xá: “Bế luôn cả chúng về .”

Lái xe ngang qua một cửa hàng dụng cụ thể thao, Thư Lan dừng , xuống xe đến tủ kính, những quả bóng bám đầy bụi bên trong: “Mao Mao, con những bình thường như tụi ngày xưa chơi trò gì ?”

Thư Mao Mao : “Mommy bình thường, Mommy là của Thần Hủy Diệt. Mẹ của Thần.”

Thư Lan: “... Mommy thấy con đôi khi cũng hài hước đấy, học ai thế?”

“Học Mommy.”

“Thế thì .”

Thư Mao Mao giơ tay, kính vỡ tan tành, Thư Lan bước trong, nhặt một quả bóng chuyền lên tung tung.

“Tụi chơi mấy thứ nè.”

Thế là bộ cửa hàng cùng với kho hàng đều dọn sạch.

Nếu đây là giai đoạn đầu mạt thế, việc mang dụng cụ thể thao chắc chắn sẽ mắng là não nước. Mấy thứ ăn mặc , dùng để đ.á.n.h zombie còn thấy vướng víu, ai rảnh mà để dành một chỗ trong gian để chứa chúng chứ.

Thư Lan thì . Cô chỉ dọn sạch cửa hàng mà còn trung tâm thương mại quét sạch hàng hóa của các cửa hàng đồ thể thao khác, đặc biệt bảo hệ thống xây một cái kho để cất giữ.

thế giới trở thành một bãi rác khổng lồ, cô nhặt gì thì nhặt.

Thư Mao Mao trong xe đẩy siêu thị, cô thuyết minh giúp cô cho những thứ lấy gian.

“Tiệm bánh ngọt nè, xem dụng cụ bánh , Mommy cho con ăn.”

“Ở đây một tiệm áo cưới , là lễ phục mặc lúc kết hôn, mang về , đợi Lỗ Thanh Hà yêu đương với trai xong thì tặng cho cô .”

Thư Mao Mao hỏi: “Thế nào gọi là yêu đương?”

“Ờ, ừm... từ giải thích cho con bây giờ thì sớm, đợi con lớn lên sẽ .”

“Ồ, Mommy, sáng nay Phương Bác Đào bảo Trọng Mai yêu đương với chú , Trọng Mai bảo .”

Thư Lan hóng hớt, nhưng tin sốt dẻo cô cũng sẵn lòng : “Rồi nữa?”

“Rồi Phương Bác Đào hỏi tại ? Có cô thích cái ở Khu 15 theo cô ?”

Cậu bé dùng giọng điệu bình thản học theo lời khác buồn , Thư Lan hỏi tiếp: “Sau đó thì ?”

“Trọng Mai bảo chuyện đó, còn nhiều việc bận, thời gian yêu đương với . Phương Bác Đào là cô chỉ rảnh thôi, chứ thích .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nuoi-con-khong-de-bao-boi-con-len-truoc-di/chuong-132-doraemon.html.]

“Rồi nữa?”

“Trọng Mai bảo đương lúc sinh t.ử cận kề mà còn ở đây chuyện thích với chả thích, đ.ấ.m chú một phát bỏ .”

Thư Lan phì thành tiếng: “Mai Mai cũng nghiêm túc quá, là lúc sinh t.ử cận kề thì gì thì cứ chứ.”

Thư Mao Mao lợi dụng áp suất khí vỡ kính, hút hết đống lễ phục bên trong , tiếp tục kể: “Con còn thấy cái chú tên Hầu T.ử dị năng hệ Điện tìm Tô Trăn hỏi: 'Chị gái ơi, yêu đương ? Yêu chị chính là mối tình đầu của em, bản em thâm tình chuyên nhất, chỉ cần chị vợ em, em nguyện hiến dâng cả phần đời còn để yêu chị'.”

Thư Lan đạp ga, tiếp tục lái về phía , tặc lưỡi: “Lại là bài , đúng là gã đàn ông dầu mỡ, Tô Trăn ?”

“Cô bảo cút , thấy mấy đàn ông tụi là thấy buồn nôn .”

“Ha ha ha ha ha...”

Thu hoạch đầy ắp, Thư Lan mang tâm trạng vui vẻ về Khu 9, chỉ đạo Thư Mao Mao đào sẵn các hố lớn bãi đất trống, đó đặt nhà ăn, ký túc xá, kho hàng mang về từng hố một theo kiểu “củ cải nào hố nấy”.

Nhà cửa từ trời rơi xuống, những xung quanh đến mức mồm há hốc thành hình chữ “O”, mãi khép .

Thế cũng ?

Trực tiếp bứng cả tòa nhà lớn từ khu khác qua đây, Kẻ Tước Đoạt còn chuyện gì nữa ?

“Trồng” nhà xong, đất dư thừa thu dọn, Thư Lan cầm đối đàm lệnh: “Thầy Hoắc, sắp xếp qua đây dọn dẹp.”

“Rõ, thưa Chỉ huy, cô và Mao Mao đại nhân cũng vất vả .”

Trong đối đàm và loa phát thanh vang lên giọng điều phối nhân sự, nhanh từng đợt xách dụng cụ, bưng xô nước trong các tòa nhà bắt đầu lau chùi quét dọn. Có nơi ở mới, dù bận rộn nhưng ai nấy đều hớn hở, gọi í ới, vô cùng náo nhiệt.

Thư Lan con xe điện mini, một chân chống đất, họ bận rộn qua . Thỉnh thoảng vẫy tay chào cúi với cô, cô liền khẽ gật đầu đáp .

“Bảo bối, con thích hồi lúc hai con ở bãi rác là bây giờ?”

Thư Mao Mao ở ghế cùng với cô, đung đưa chân: “Đều thích ạ.”

“Thích cái nào hơn?”

“Bây giờ.”

Thư Lan híp mắt: “ , mỗi ngày trôi qua đều khác biệt, thú vị bao.”

Nhiệt độ tăng cao, Thư Lan cởi áo bông đưa cho Thư Mao Mao. Thư Mao Mao cất , cần giao tiếp lấy một chiếc áo khoác mỏng đưa cho cô.

Sau khi mặc , Thư Lan sực nhớ điều gì: “Đợi tí, lấy cái áo lúc nãy đây nữa.”

Thư Mao Mao lấy , Thư Lan móc cái tai trong túi , chút bất lực: “Biết ngày mất thật.”

Thư Mao Mao liếc : “Đồ của kẻ l.ừ.a đ.ả.o tặng, mất cũng .”

Thư Lan cúi đầu nghiên cứu cấu tạo của cái tai , nó chỉ to bằng lóng tay cái, một mặt là đầu tròn nhét tai, một mặt phẳng, mặt phẳng một nút bấm lõm xuống.

“Cũng hẳn là lời dối.”

Thư Lan nhét tai lỗ tai, khoảnh khắc đó thứ gì đó mát lạnh dán vành tai ngoài, cô giật , phản ứng đầu tiên là đưa tay lên sờ, nhưng khi chạm cạnh tai , cảm giác mát lạnh đó đột ngột biến mất.

Thư Lan tháo tai , cảm thấy kỳ quái: “Mao Mao, gương.”

Thư - Doraemon - Mao Mao móc một chiếc gương trang điểm. Thư Lan nhận lấy mà bảo: “Con giơ cao lên.”

Cô đối diện với gương đeo tai , phát hiện những sợi kim loại bạc như tơ nhện nhưng cứng hơn tơ nhện vươn từ xung quanh tai , bám c.h.ặ.t lấy tai cô, chắc là để chống rơi.

Thư Lan thầm nghĩ: Cũng cao cấp phết.

thẳng , ấn hai tay đang giơ gương của bé xuống: “Được , cảm ơn Doraemon Mao Mao.”

Thư Mao Mao cất gương : “Mười sáu. Doraemon là cái gì?”

Thư Lan : “Là một con mèo béo màu xanh trong truyện tranh, bụng nó một cái túi, thể lấy đủ thứ đồ vật, giống như con... , con giống như nó .”

Loading...