Mạt thế nuôi con không dễ: Bảo bối, con lên trước đi! - Chương 185: Thích khách trên không
Cập nhật lúc: 2026-01-27 04:13:01
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không lâu , tín hiệu liên lạc kết nối , nhân viên trực tổng đài hỏi: “Xin hỏi nguyên nhân gián đoạn liên lạc là gì?”
Viên sĩ quan ôm trung úy Từ đang quỳ mặt đất, sự khống chế của quy tắc mới, to những dòng chữ Thư Lan giấy đài phát tín hiệu: “Khoảng cách quá xa, tín hiệu .”
“Đã đến căn cứ Khu 9 thuận lợi và gặp mặt Giang Vân Ái ?”
Thư Lan nhanh như gió.
“Rồi.”
“Vui lòng cố gắng duy trì trạng thái liên lạc.”
Thư Lan tắt đài phát tín hiệu, đợi một lát mở , giơ quyển kịch bản lên.
“Xin , trong căn cứ Khu 9 đông, nhà cao, tín hiệu của đài...”
Tắt , mở , tiếp tục : “Tín hiệu cực kỳ kém, nếu tình huống khẩn cấp, nhất định sẽ liên lạc kịp thời.”
“Được, rõ.”
Thư Lan tắt đài phát tín hiệu, ném sang một bên, vẻ mặt lạnh nhạt, giải phóng khí trường mạnh mẽ về phía những mặt.
“Nghe cho kỹ đây, quy tắc của là: đầu hàng sẽ g.i.ế.c.”
Máy bay cứ cách một thời gian đưa tới một nhóm , hạ cánh bay , kéo dài suốt bốn tháng đó.
“Kế hoạch xâm nhập giai đoạn đầu tiến triển thuận lợi, thưa Tư lệnh. Quần chúng Khu 9 sự kêu gọi của chúng công nhận sự lãnh đạo của ngài, sẵn sàng phối hợp cùng tiến hành công tác xây dựng tiếp theo.”
Thư Lan giơ ngón tay cái với viên sĩ quan “diễn viên” mặt.
So với sự cứng nhắc của những khống chế lời thoại đây, giọng điệu của diễn viên tự nguyện đầu hàng vô cùng sinh động, phát âm tròn vành rõ chữ, cảm xúc trong lời thoại sức lan tỏa cực mạnh, thể hiện hảo sự đắc ý của kẻ “tu hú chiếm tổ chim khách”.
“Tổng tư lệnh sẽ cùng các yếu nhân trong xã hội đến sân bay hai giờ chiều ngày , các hãy chuẩn công tác đón tiếp.”
“Rõ!”
Tắt liên lạc, Thư Lan cảm thán: “Lão Tổng tư lệnh đúng là cẩn thận thật, phái nhiều tiền trạm như thế mới dám chui khỏi mai rùa.”
Lỗ Hưng Nghiêu : “Lúc Vua Zombie ép chúng đầu hàng, ông cũng phong cách chỉ huy y hệt như , kiến nghị dị năng giả sớm vứt bỏ những bình thường che chở, dùng cách để đến Khu 1.”
Thư Lan hỏi viên sĩ quan diễn viên giỏi mặt: “Tổng tư lệnh mang theo Thiên Lý Nhãn ?”
“Có, nếu kẻ đó thấy bên Giang Vân Ái mà sinh nghi, chắc chắn sẽ hạ cánh.”
“Cũng . Cậu gặp Tổng tư lệnh của các ? Còn cả cái tên Thiên Lý Nhãn nữa? Ngoài , bên cạnh ông còn dị năng giả nào mạnh ?”
Viên sĩ quan diễn viên giỏi định mở miệng trả lời, đầu óc đột nhiên thông suốt, mắt trợn trừng: “Chỉ huy, lẽ ngài định...”
Thư Lan phủ nhận: “Ừ hứ, g.i.ế.c ông . Ở đây một chỉ huy là đủ , cần Tổng tư lệnh gì cả.”
“Ngài cũng to gan...”
“To gan quá chứ gì? Đừng nhảm nữa, mau khai , lát nữa còn cơm tối.”
Viên sĩ quan vội vàng nuốt xuống sự chấn động, : “ từng gặp Thiên Lý Nhãn, nhưng tư cách gặp Tổng tư lệnh. Tuy nhiên những ai thể từng gặp, dẫn ngài tìm.”
Tìm những từng gặp Tổng tư lệnh, Thư Mao Mao ký ức từ bọn họ, xác nhận dung mạo của Tổng tư lệnh, các yếu nhân quan trọng và cả tên Thiên Lý Nhãn .
“Mẹ, con nhớ kỹ , chỉ g.i.ế.c mấy thôi ạ?”
“G.i.ế.c mấy , giữ t.h.i t.h.ể.”
“Vâng.”
Ba câu đơn giản chốt xong việc ám sát Tổng tư lệnh, khiến đám tù binh gọi tới mà tim đập chân run.
Đó là ám sát Tổng tư lệnh đấy! Chuyện lớn chấn động cả nước như thế mà bàn bạc bình thản quá ? Hay là thêm vài câu, lập cái chiến thuật gì đó chứ?
Chiều ngày hôm , trời quang mây tạnh, ánh mặt trời lúc giao mùa hạ thu vẫn chiếu đến mức da đầu tê dại, phần lớn đều trốn trong bóng râm tán gẫu hoặc ngủ trưa.
Thư Lan lái xe khỏi bãi đỗ, dừng ở rìa Khu 9, chờ đợi máy bay qua đường hàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nuoi-con-khong-de-bao-boi-con-len-truoc-di/chuong-185-thich-khach-tren-khong.html.]
Thư Mao Mao ở ghế phụ lái, hai tay ôm bình nước, dùng ống hút uống nước đậu xanh mát lạnh bên trong.
“Hôm nay là thích khách Thư Mao Mao, cần bịt mặt cho con thì ngầu hơn nhỉ? Thôi, trời nóng thế , bôi chút kem chống nắng cho con, đừng để lúc xuống cháy nắng.”
Thư Mao Mao cầm bình nước bằng một tay, đưa tay cho cô bôi kem chống nắng, bôi xong đổi tay khác.
“Mẹ, con học lái máy bay.”
“Đợi con cao thêm chút nữa mới học .”
“Tại ạ?”
“Tại vì con ở ghế lái sẽ bảng điều khiển che khuất tầm , tin con sang chỗ thử xem che .”
Thư Mao Mao tin, đổi chỗ với cô, phát hiện vô lăng quả thực che mắt.
Cậu dựa , rầu rĩ : “Con lớn chậm thật đấy...”
Thư Lan : “Đã nhanh lắm , trẻ con bảy tuổi bình thường cao bằng con.”
Thư Mao Mao vẫn cảm thấy chậm, vóc dáng thấp bé chẳng chút nào, đ.á.n.h cầu lông cũng đ.á.n.h Lý Yếm Ly.
Bên tai vang lên tiếng “vù vù vù” do cánh quạt cắt khí, Thư Mao Mao ngẩng đầu, về phía xa.
Thư Lan như thần giao cách cảm: “Đến ?”
Thư Mao Mao mở cửa xe: “Vâng, con tìm bọn họ đây.”
Mặc dù tin tưởng thực lực của con trai, Thư Lan vẫn nhịn dặn dò một câu: “Bảo bối, nhất định nhớ kỹ, đ.á.n.h thì chạy, chạy trốn thành công cũng là một loại chiến thắng!”
“Con .”
Thư Mao Mao dịch chuyển tức thời lên giữa trung, ném xúc xắc triệu hồi con bướm đêm, ở vị trí giữa hai mắt của con bướm đêm, bay về hướng âm thanh vọng tới.
Nhìn con bướm đêm màu xám khổng lồ dần thu nhỏ thành một chấm đen trong tầm mắt, trong lòng Thư Lan như một sợi dây bay theo bé.
Vì Thiên Lý Nhãn ở đó, để đảm bảo an cho cô, Thư Mao Mao kiên quyết bắt ở quan sát trận chiến nữa.
Thư Lan cũng tự hiểu rằng, dù lo lắng thì trong trận chiến giữa con trai và các dị năng giả, cô cũng chẳng giúp gì, việc duy nhất thể là cách xa một chút để kéo chân của bé.
Cô căng thẳng vặn nắp bình nước, uống nốt chỗ nước đậu xanh còn của Thư Mao Mao, thở phào một , ánh mắt trở nên kiên định hơn.
Phải tin tưởng con trai, thằng bé là thiên tài thể chiến thắng cả hạng biến thái như Bối Đình cơ mà.
Khi con bướm đêm xuất hiện phía đường bay, phi công lái máy bay ngớ .
Cái thứ màu xám đang cử động ở đằng xa là cái quái gì thế?
Hắn sực tỉnh, nhanh ch.óng cầm lấy bộ đàm thông báo: “Yêu cầu các dị năng giả cảnh giác, phía vật thể bay xác định. Phía ... ơ, mất tiêu .”
Cả một mảng vật thể bay màu xám khổng lồ biến mất tầng mây, đường bay sạch trơn, ngoại trừ mây và khí thì chẳng còn gì khác.
Phi công ở phía mắng: “Làm gì vật thể bay nào, đừng đùa kiểu đó, cả khoang đang buồn ngủ mà dọa cho tỉnh cả sáo đây .”
“Vừa nãy rõ ràng là... , chắc là hoa mắt.”
Giây tiếp theo, cửa kính phía máy bay bỗng hiện một khuôn mặt treo ngược, đang vô cảm gõ gõ cửa kính.
Viên phi công sợ đến mức mặt còn giọt m.á.u, hét lên thất thanh: “A a a a a!!! Ma!! Có ma!”
Khuôn mặt rụt , biến mất cửa sổ.
Thư Mao Mao đang xổm nóc khoang lái, ngay cánh quạt, dùng tường khí chặn luồng gió cực mạnh, cơ mặt khẽ giãn đầy vui vẻ.
Chẳng trách lúc Lý Yếm Ly cứ thích dọa như , đúng là vui thật.
Cuộc gọi vẫn kết thúc, cả máy bay đều thấy tiếng hét t.h.ả.m thiết của hai phi công phía . Tổng tư lệnh Hoa Triệu Cường tỉnh giấc giấc ngủ trưa, nhíu mày hỏi: “Chuyện gì thế?”
Ngồi bên cạnh ông chính là dị năng giả Thiên Lý Nhãn, cũng tiếng gào của phi công cho giật tỉnh giấc. Hắn ngái ngủ dụi dụi mắt, triển khai dị năng, lập tức tỉnh táo hẳn.
“Trên máy bay của chúng !”