Mạt thế nuôi con không dễ: Bảo bối, con lên trước đi! - Chương 186: Chương trình đã hết hạn

Cập nhật lúc: 2026-01-27 04:28:18
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Các dị năng giả ở vị trí khác thấy thế liền ngẩng đầu lên, Thiên Lý Nhãn trợn trừng mắt, quanh tìm kiếm: “Nó biến mất , là một đứa trẻ!”

Một giọng trẻ con chút cảm xúc vang lên từ phía khoang máy bay: “Mẹ cháu , đầu hàng thì g.i.ế.c.”

Trận chiến nổ ngay lập tức, các dị năng giả bật dậy khỏi chỗ , tung đủ loại chiêu thức tấn công bé đột ngột xuất hiện.

Cậu bé...

Hoa Triệu Cường co rụt đồng t.ử: “Cẩn thận, nó là Kẻ Tước Đoạt! Che kín hết phần da thịt lộ ngoài cho .”

Chẳng Giang Vân Ái khống chế Kẻ Tước Đoạt nhỏ ! Tại để nó tới tấn công máy bay?

Không đúng! Từ “” mà nó là Giang Vân Ái.

Là Tần Hiểu Sương – đàn bà xảo quyệt đó! Bọn họ trúng kế !

Cậu bé đó biến mất hàng loạt đòn tấn công dị năng, vô tia sáng bạc xuyên thấu trong khoang máy bay chật hẹp. Cửa khoang một sức mạnh vô hình phá tan, gió mạnh cao ập mặt.

Thiên Lý Nhãn kêu lên: “Nó ở bên !”

“Mau tới phía chi viện, nhất định g.i.ế.c c.h.ế.t thằng lõi máy bay chúng .”

Thư Mao Mao cánh quạt, tay cầm một nắm kim mảnh như sợi tóc, đang định bóp c.h.ặ.t thì cái bóng bên cạnh dần lên, biến thành nửa của một đàn ông, tay cầm một con đoản d.a.o sắc lẹm.

Da của Thư Mao Mao biến thành màu đá xám, vững như bàn thạch, bóp c.h.ặ.t nắm kim mảnh, nhanh ch.óng hấp thụ m.á.u đó.

Đoản d.a.o đ.â.m phát một tiếng “keng” giòn giã. Cùng lúc đó, một con d.a.o đột nhiên xuất hiện đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c đàn ông , để một cái lỗ m.á.u đầm đìa. Anh trợn mắt, ngã thẳng xuống, rơi tầng mây.

Thư Mao Mao chộp lấy chuôi d.a.o, khoảnh khắc chạm m.á.u, cách sử dụng dị năng hiện lên trong đầu .

Xuyên Ảnh – dùng bóng của khác vật trung gian để xuyên gian.

là một dị năng ám sát tuyệt vời.

Các chiến đấu cơ phía đuổi tới, hàng loạt viên đạn xuyên qua khí, nhắm thẳng bóng nhỏ bé đang cánh quạt.

Thư Mao Mao phân tiến khoang máy bay, xuất hiện mặt Hoa Triệu Cường mà bất kỳ dấu hiệu báo nào, họng s.ú.n.g lục gí sát tim ông .

Hoa Triệu Cường giơ hai tay lên, cố dùng lời lẽ để tìm đường sống: “Bé...”

Thư Mao Mao mở miệng: “Ngoại trừ ông.”

Đoàng!

Xương thịt hóa thành vụn nhỏ sức phá hoại của v.ũ k.h.í nóng, biểu cảm của Hoa Triệu Cường cứng đờ, giọng nghẹn nơi cổ họng, bộ sinh cơ tan biến cùng lượng m.á.u lớn tuôn .

Mùi m.á.u tươi nồng nặc tràn ngập gian, trong khoang máy bay im lặng trong chốc lát.

Tổng tư lệnh... cứ thế mà... c.h.ế.t ?

Lại còn c.h.ế.t trong tay một đứa trẻ mới lớn...

Một dòng nước từ hiện gột sạch vết m.á.u b.ắ.n lên Thư Mao Mao. Cậu đầu , đôi mắt đen láy như mang theo thở t.ử thần từ địa ngục, quét qua những đang vì sợ hãi và chấn động mà quên cả cử động.

Ngoại trừ Hoa Triệu Cường, những kẻ khác cần g.i.ế.c chiếc máy bay .

Cậu hờ hững rũ mi mắt, tới bên cửa khoang, trả bộ những viên đạn đang ồn ào về chỗ cũ, đón gió bước một bước, biến mất khỏi tầm mắt của trong khoang.

Giây tiếp theo khi rời , trong một chiếc máy bay khác vang lên tiếng hét kinh hoàng: “Kẻ Tước Đoạt!”

...

Thư Lan lên bầu trời, ngoài việc thẩn thờ chờ đợi, cô còn tâm trạng bất cứ việc gì khác.

Tiếng gầm rú của động cơ máy bay dần dần thắp sáng đôi mắt trống rỗng của cô. Cô lập tức mở cửa xe nhảy ngoài, dùng tay che nắng, những chiếc máy bay bay qua đỉnh đầu.

Bọn họ vẫn Khu 9, nghĩa là...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nuoi-con-khong-de-bao-boi-con-len-truoc-di/chuong-186-chuong-trinh-da-het-han.html.]

Một chấm đen nhỏ nhảy xuống từ máy bay, trong lúc rơi xuống nhanh ch.óng, nó cũng ngừng phóng to trong đôi mắt trong veo của Thư Lan. Cô lập tức nở nụ rạng rỡ, dang rộng hai tay.

Thật , một Thư Mao Mao tự do tự tại như cánh chim trời.

Khi cách mặt đất ba mươi mét, Thư Mao Mao dùng dịch chuyển tức thời, xuất hiện trong lòng cô, ôm c.h.ặ.t lấy cô giữa trung.

Người thơm thơm, mùi kem chống nắng y hệt .

Thư Lan hôn lên mặt , hỏi: “Cao thế mà cũng nhảy thẳng xuống, con sợ chút nào ?”

“Không sợ ạ, vui lắm, con dắt nhảy một nhé.”

Thư Lan từ chối ngay tắp lự: “Cảm ơn bảo bối nhé, chơi , sợ ngất xỉu giữa chừng mất. Ngoài trời nắng quá, mau xe con.”

Điều hòa trong xe mát mẻ, Thư Mao Mao xuống, lấy một chai nước đưa cho Thư Lan. Thư Lan : “Mẹ uống nước đá cơ.”

Trên chai nước lập tức hiện một lớp lạnh, Thư Lan nhận lấy, mở nắp uống từng ngụm nhỏ.

Thư Mao Mao dùng hai tay cầm một chai nước khác, ngửa đầu uống ừng ực hết hơn nửa chai.

Nước đậu xanh ngọt quá, lúc ở cứ thèm uống nước lọc mãi, chỉ nhanh nhanh ch.óng ch.óng ám sát cho xong.

Thư Lan khởi động xe về, khi đến phạm vi bộ đàm tín hiệu, cô liên lạc với Lỗ Hưng Nghiêu: “Lão Lỗ, đến sân bay ?”

“Đến , thưa Chỉ huy, máy bay đang hạ cánh.”

“Ừ, ai phản kháng thì cứ b.ắ.n thẳng tay. Mang mấy cái xác về đây, cho đám Khu 1 đến xếp hàng mà xem. Nhớ bỏ ít đá , trời nóng thế đừng để thối .”

“Rõ...”

Lỗ Hưng Nghiêu đặt bộ đàm xuống, cầm s.ú.n.g lên. Giữa mùa hè mà Chỉ huy chuyện thấy mát cả , còn hiệu quả hơn cả quạt máy.

Lúc ông tới đây cũng là mùa hè, lúc mới mất dị năng quả thực phẫn nộ, nhưng nghĩ đến còn con gái cần chăm sóc, dù giận cũng dám liều mạng.

Đến nước , Lỗ Hưng Nghiêu thấy may mắn vì cúi đầu sớm, nếu bây giờ ngay cả tư cách đây chuyện cũng chẳng .

Con cá lớn nhất Khu 1 sa lưới, Thư Lan cũng thèm giấu giếm nữa, trực tiếp đối thoại với những kẻ còn đang như rắn mất đầu.

“Chào nhé, là Tần Hiểu Sương đây. Tổng tư lệnh Hoa Triệu Cường c.h.ế.t tay . Cho các lựa chọn cuối cùng: một là thu dọn đồ đạc tự bộ tới đây, hai là cứ tiếp tục ở đó mà chờ zombie xông .”

Sau một hồi phân vân hồi lâu, của Khu 1 rụt rè hỏi: “Nếu chúng chọn bộ tới, các phái xe đến đón ?”

Thư Lan bắt chước giọng phát thanh viên: “Xin nhé, chương trình khuyến mãi hết hạn , hẹn quý khách .”

Đồ đều gom về Khu 1 hết còn đòi đón với rước cái gì, mơ nhỉ.

Thời gian Thư Lan và Thư Mao Mao đều ngủ trong căn cứ.

Không tất cả những kẻ bắt đều điều, cũng một kẻ cực kỳ trung thành với Tổng tư lệnh, trả thù cho đồng đội khuất, hoặc đầy chính nghĩa khuất phục sự thống trị của kẻ ác...

Nếu cô mặt, những kẻ sẽ hại đến đội trị an vô tội.

Vì thế mùa hè năm nay, đài hành hình ngày nào cũng vang lên tiếng s.ú.n.g. Người dân mãi cũng thành quen, đến mức chẳng thèm chạy tới xem náo nhiệt nữa.

Một lũ sắp c.h.ế.t đến nơi mà sướng cứ thích đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t, xem bọn họ còn chẳng thú vị bằng xem đôi vợ chồng nhà hàng xóm cãi .

Mãi cho đến khi tất cả xếp hàng xem xong xác của Hoa Triệu Cường và một đám cấp cao xã hội, tín nhiệm của Khu 1 sụp đổ , nhận thức rằng phản kháng cũng đổi hy vọng, tiếng s.ú.n.g mới dần ngớt .

Trung úy Từ Dương, với tư cách là phản bội sớm nhất, cũng ngờ ngày bổ nhiệm lính canh trông giữ những đồng đội cũ.

Haiz, chẳng việc chút nào, việc tay chân trong căn cứ mỗi ngày còn 5 xu, lính canh chỉ 3 xu, đúng mức lương tối thiểu.

Anh xách hộp cơm lấy từ nhà ăn căn phòng tối, xuống mặt đám em mà ăn, quả nhiên nhận về những lời c.h.ử.i rủa thương tiếc.

“Từ Dương, dám ăn cơm của cô !”

Trung úy Từ nuốt miếng cơm xuống, : “Chẳng lẽ các ăn ?”

Loading...