Mạt thế nuôi con không dễ: Bảo bối, con lên trước đi! - Chương 199: Vì sao

Cập nhật lúc: 2026-01-28 13:18:53
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh cúi , dùng đầu khẽ chạm trán cô: “Khóc cái gì chứ, chẳng em bảo chấp nhận sự thật, vui vẻ ngày nào ngày nấy ? Nói lời giữ lấy lời.”

Thư Lan nghẹn ngào: “Anh đưa đám zombie cùng sang đây ? Cứ lánh nạn ngay mặt đất .”

“Không , lượng zombie quá nhiều, đến lúc đó c.h.ế.t cùng một chỗ sẽ bốc mùi lắm, để họ tự đào hố trốn .”

Thư Lan sụt sịt mũi : “Trên chẳng hôi tí nào.”

Lý Yếm Ly nhếch môi: “Ừm.”

“Trong cuốn album là những bức ảnh em chụp suốt mấy năm nay, cứ thong thả mà xem.”

“Được, sẽ xem thật kỹ.”

Thư Lan đến mức mắt nhòe thấy rõ gì nữa, cô túm lấy vạt áo lau sạch nước mắt mặt, lau : “Xin nhé, mượn áo dùng tí, em quen để hết đồ chỗ bảo bối , giấy ăn cũng ở chỗ thằng bé.”

Trong khoảnh khắc biệt ly bi thương thế , Lý Yếm Ly một nữa cô chọc .

“Không , em cứ lau , thiếu áo .”

“Lý Yếm Ly… em yêu lắm.”

cũng .”

“Thế yêu Thư Mao Mao ?”

“Yêu chứ, cũng yêu thằng bé như em .”

Thư Mao Mao đang bậc thềm đường hầm liền sử dụng dị năng đo lường dối.

Câu cư nhiên là lời thật lòng.

Thư Lan điều chỉnh nhịp thở, xoay : “ em vẫn trong thôi, nếu những việc và em đây đều phí công vô ích. Bất kể nhận tin nhắn của em , mỗi ngày em đều sẽ mở tai để chuyện với .”

Lý Yếm Ly thốt nên lời nào khác, chỉ từng câu từng câu đáp cô: “Được, cũng thế.”

Thư Lan buông tay, thật sâu một cái, đột ngột , dùng hết sức bình sinh chạy về phía lối hầm ngầm, cứ như thể phía cả bầy zombie đang đuổi theo .

Nước mắt cô vỡ đê mặt, cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi , nhịp thở những cảm xúc mãnh liệt bóp nghẹt.

đầu thêm một chút, nhưng cô thể ngoảnh , một khi ngoảnh , cô sẽ còn dũng khí để bước tiếp nữa.

Cô bắt buộc tiến về phía , sống tiếp, vì Thư Mao Mao vẫn đang đợi cô.

Đứng mặt Thư Mao Mao, đôi mắt Thư Lan đỏ hoe, cô ngước thiếu niên giờ cao hơn , thở dường như mới thực sự trở với cơ thể.

Phía cô là cánh cửa hợp kim đen kịt, cánh cửa dẫn tới một thế giới mới, xây dựng bằng sức mạnh và trí tuệ của gần một triệu con , điện nước, còn đường hầm kết nối với những kho lương thực đầy ắp vật tư.

Đây là dòng thời gian mà nhân loại đoàn kết nhất, và cũng gần với hy vọng nhất.

Thư Lan hít một thật sâu, định bảo Thư Mao Mao là chúng thôi, nhưng mở miệng cô nhận mất giọng, dù cố gắng thế nào cũng cảm xúc vô hình chặn .

Thư Mao Mao dáng vẻ chật vật của thì hiểu ngay ý định của cô: “Mẹ, là, ?”

Thư Lan gật đầu, lòng bàn tay bao phủ bởi một bàn tay ấm áp và kiên định. Bàn tay từ lúc nhỏ xíu như cái móng mèo cho đến bây giờ thể bao trọn lấy lòng bàn tay cô, truyền tới nguồn sức mạnh ngừng nghỉ, giúp đôi chân cô thể vững bước tiến lên.

Trước đây, với tư cách là , cô luôn phía , đổi là Thư Mao Mao dẫn lối cho cô.

Cánh cửa sự điều khiển của dị năng kim loại từ từ mở , chậm rãi đóng sập .

Lý Yếm Ly bệt xuống tại chỗ, thấy tiếng hai con bước lòng đất, một lát , tiếng gọi vang lên chào đón họ.

“Chỉ huy và Mao Mao đại nhân về !”

“Sao Chỉ huy cứ che mắt suốt thế ?”

Thư Mao Mao qua thời kỳ vỡ giọng, âm điệu trầm hơn , Thư Lan trả lời: “Bị cát bay mắt thôi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-nuoi-con-khong-de-bao-boi-con-len-truoc-di/chuong-199-vi-sao.html.]

Cậu đưa Thư Lan tìm đến Lỗ Thanh Hà, chủ động gọi một tiếng “dì” bảo: “Mẹ cháu tâm trạng , dì trò chuyện với cháu .”

Thằng nhóc , dáng đáng tin cậy gớm.

Lý Yếm Ly mỉm , cúi đầu chằm chằm bìa da bò của cuốn album, đó còn dùng mực đen vẽ bốn cái vòng tròn lớn, ở giữa : “Gia đình của Thư Lan”.

Chỉ cần thấy bốn chữ , Lý Yếm Ly mất lâu để bình tâm .

Anh lúc nhỏ gia đình cô tan vỡ, bố đều tổ ấm riêng, duy chỉ cô là bỏ rơi như một gánh nặng.

Trong dòng thời gian cuối cùng , Thư Lan từng với : Tiếc thật đấy, giá mà virus thì với sự thông minh tài trí của em, chắc giờ kiếm đủ tiền mua nhà .

Cô còn nhấn mạnh: Lý Yếm Ly, lỡ mà chúng kết hôn, nhà cứ để em mua, sổ đỏ cũng chỉ tên một em thôi nhé?

Thực , thứ Thư Lan là một ngôi nhà, cái cô cần là một gia đình trọn vẹn, một nơi trú ẩn mà ai thể đuổi cô .

Giờ đây Thư Lan thấy gia đình , còn hào phóng mời “nhà” cô để tham quan.

Lý Yếm Ly nhắm đôi mắt khô khốc, thở hắt một dài, lấy chiếc tai màu xanh ban đầu trong gian , đeo lên nhấn nút: “Tưởng Tuấn.”

Tưởng Tuấn đang chơi game thì đột nhiên thấy giọng một đàn ông trẻ tuổi gọi tên , kinh ngạc hỏi: “Ai đấy? Người của Khu 9 ?”

Lý Yếm Ly huyễn hóa thành Anseline: “Lão đại của đây, là .”

Tưởng Tuấn: “... Đại tỷ, em chị thích Chỉ huy Tần Hiểu Sương, nhưng cũng đến mức vì yêu mà chuyển giới luôn chứ.”

Lý Yếm Ly biến trở : “ vốn dĩ là đàn ông, Tần Hiểu Sương là bạn gái , Kẻ Tước Đoạt là con trai .”

Tưởng Tuấn mất hơn hai phút mới tiêu hóa nổi thông tin , cuối cùng nặn một chữ: “Đỉnh.”

Lý Yếm Ly lười đôi co với , : “Không về nữa , đại khái còn mấy chục ngày nữa thiên thạch sẽ xuất hiện, bảo cứ theo kế hoạch dặn mà lánh nạn.”

Anh khựng , chợt nhớ tới Chu Tuyết Ngưng vẫn luôn u sầu.

“Bảo với họ, nếu ai đến Khu 9 để cùng đoạn đường cuối cùng thì bây giờ thể xuất phát .”

Chẳng cần nhấn mạnh về ngày tận , đám zombie cũng thể cảm nhận rõ ràng nội tạng của đang thối rữa. sống cùng , đều mùi giống , rằng những zombie khác cũng sẽ c.h.ế.t thời gian giống , nên dù đau đớn đến mấy cũng chẳng đổi sự thật, chỉ đành im mặc kệ đời”, dùng tâm thế bình thản mà đối mặt.

Lý Yếm Ly cũng , thể bình tĩnh chấp nhận cái c.h.ế.t của chính , nhưng thấy Thư Lan cứ mãi u buồn vì chuyện đó.

May mắn , thứ chống đỡ một sống tiếp chỉ tình yêu, mà còn tình và tình bạn.

Trong thời gian Thư Lan lờ đờ uể oải, thỉnh thoảng đầy mặt nước mắt một cách khó hiểu, thậm chí còn chẳng buồn chuyện .

Những xung quanh đều ăn ý hỏi cô xảy chuyện gì, mà dốc hết sức tìm những chuyện thú vị để kể cho cô .

Lỗ Thanh Hà một phòng tư vấn tâm lý riêng, đây là công việc của cô ở thế giới lòng đất. Cô thích công việc , vì thường đến tán dóc với cô , thỏa mãn sở thích hóng hớt của cô một cách trọn vẹn.

luôn giữ vững đạo đức nghề nghiệp, bao giờ tùy tiện chia sẻ những tin tức gây sốc mà nhận , nhưng ngoại trừ Chỉ huy.

“Chỉ huy, bí mật cho cô nhé, bố dạo cứ liếc mắt đưa tình với bà đại gia họ Vương suốt, khi ông còn bồ cả cũng nên.”

Thư Lan ngẩn , nước mắt bỗng chốc rơi lã chã, khiến Lỗ Thanh Hà sợ hãi luống cuống: “Sao thế! Sao thế ạ! còn Chỉ huy thương tâm thế ?”

Thư Mao Mao bên cạnh lấy một chai nước đưa cho Thư Lan: “Đừng hai chữ ‘yêu đương’ mặt cháu.”

Lỗ Thanh Hà lập tức đại ngộ, hiểu , thất tình.

càng tò mò hơn, gã đàn ông nào mà to gan thế, dám từ chối sự theo đuổi của Chỉ huy, khiến cô đau lòng thế , bộ sợ Mao Mao đại nhân đ.á.n.h cho bã chắc.

Tò mò thì tò mò, nhưng thích hợp để hỏi gặng lúc , cô vội vàng chuyển chủ đề.

“Mấy hôm nhóc tên Hà Lâm Phong với nhóc tên Đường Hạo cãi một trận, gần c.h.ế.t, Chỉ huy đoán xem vì nào.”

Động tác lau nước mắt của Thư Lan dừng , cô vẫn phát tiếng , chỉ dùng khẩu hình hỏi: ?

“Cái đồ hộp của Hà Lâm Phong mở , mới mượn Đường Hạo dụng cụ mở. Đường Hạo đưa cho một con d.a.o nhỏ. Hà Lâm Phong mở xong, bảo ‘cảm ơn em nhé, ông còn con d.a.o nào thừa ?’. Đường Hạo bảo còn, đấy là con d.a.o lão dùng để gọt chai chân thường ngày, lão mỗi một con đấy thôi.”

Thư Lan lúc mới , hóa khi đang buồn, thấy chuyện nực như cũng thể bật thành tiếng.

Loading...