Mọi đều lập tức cảm thấy chạnh lòng.
Vật tư cũng chỉ thế, ban đầu thông báo là một một gói, nhưng bây giờ phát cho một tận năm gói, tất nhiên sẽ nhận gì.
Triệu Đại Thụy vui vẻ xoa tay: “Cảm ơn thủ lĩnh, cảm ơn thủ lĩnh.”
Sở Định Phong “ừ” một tiếng.
Buổi tối, Triệu Đại Thụy bảo con gái đến suy sụp tắm, trang điểm thật .
“Con thì hiểu cái gì, theo Sở Định Phong là may mắn của con! Sau cả nhà chúng sẽ đói bụng nữa.”
“Sau khi lên đó thì ngoan ngoãn lời một chút, thủ lĩnh gì thì chính là , ?”
Khuôn mặt của cô gái đầm đìa nước mắt.
Đến tối, cô cha của đưa đến cửa nhà Sở Định Phong.
Gió đêm nay, cũng dần trở nên mát mẻ hơn.
...
Tầng mười tám.
Hệ thống thông báo chuyện cho Nguyễn Ngưng .
Cô mở tiểu thuyết gốc , phát hiện chuyện khác tình tiết trong tiểu thuyết lắm, chẳng qua ở giai đoạn , trong tiểu thuyết thì bây giờ Sở Định Phong nhận sự ủng hộ của hai chị em nhà họ Châu nên càng hăng hái hơn.
Bởi vì điểm cống hiến gia tộc, lúc Sở Định Phong sửa diện mạo của , trông trai khôi ngôi tuấn tú.
Lúc đó chị em nhà họ Châu còn chuyển đến nhà họ Sở, thậm chí còn chính là Sở Định Phong. Về cô gái mới đưa đến, lúc đầu vẫn còn phản kháng nhưng cuối cùng dần chịu nhượng bộ.
Khi đó cô còn ngây thơ nghĩ rằng bản là duy nhất, nghĩ thể giúp và em trai chịu đói.
Hệ thống cảm thán: “Cuối cùng vẫn để cho giành điểm cống hiến gia tộc.”
Nguyễn Ngưng gì, lật miêu tả về cô gái trong tiểu thuyết gốc.
Trên thực tế cũng gì nhiều về cô , trong các nữ chính thì cô gì nổi bật, chỉ việc nhà, giặt tất cho Sở Định Phong, cưng chiều lắm, sinh ba đứa đứa con.
Gấp quyển sách , Nguyễn Ngưng tức đến mức ngủ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-124.html.]
Mẹ nó, đồ đàn ông đáng c.h.ế.t.
Dù cũng ngủ nên Nguyễn Ngưng tiếp tục lấy tiểu thuyết thâu đêm.
Đến rạng sáng, cô mới thấy buồn ngủ một chút.
Không bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa từ lúc nào, Nguyễn Ngưng là Trình Quý Khoan hoặc là Trình Quý Lịch ở nhà bên cạnh, cô gục đầu xuống, leo xuống giường.
Mở cửa , đến là Trình Quý Lịch.
Cô thấy tóc tai Nguyễn Ngưng như cái ổ gà, hai mắt còn quầng thâm, nên ngạc nhiên : “Ngưng Ngưng, tối hôm qua ngủ ngon giấc hả?”
Nguyễn Ngưng : “Gần đây khỏi nhà nên chỗ tiêu hao sức lực, ban đêm ngủ , ban ngày dậy nổi.”
Trình Quý Lịch cầm hai cái thuyền cao su trong tay: “Cái là ông Vưu ở lầu đưa tới, ông gõ cửa lối thoát hiểm mà thấy dậy nên tớ mới nhận nó .”
Nguyễn Ngưng gật đầu: “Cảm ơn.”
Thấy cô vẫn còn tỉnh ngủ, Trình Quý Lịch ý định nhà: “Tớ về đây, nghỉ ngơi tiếp . Đêm nay đừng thức khuya nữa, ngày mai chúng cùng tập thể d.ụ.c.”
Đầu tiên Nguyễn Ngưng gật đầu, đó đột nhiên lắc đầu, : “Ngày mai chúng ngoài.”
“Hả?” Trình Quý Lịch ngơ ngác: “Chúng ?”
Nguyễn Ngưng : “, tớ với , xuống tầng một tiếng, nhất là nhờ ông Vưu cùng với chúng .”
“Lần của ở trông nhà.”
Hai mắt Trình Quý Lịch sáng lên, kích động : “Thật , tớ thể ngoài?”
Nguyễn Ngưng suy nghĩ một hồi: “ sẽ vất vả.”
Trình Quý Lịch lập tức : “Ai sợ vất vả chứ, bây giờ chỉ sợ gì ăn thôi!”
như giao hẹn, sáng sớm hôm nhóm họ bắt đầu xuất phát.
Lần hai ở tầng mười tám và bốn ở tầng mười bảy tham gia, lượt là Vưu Đại Phúc, Châu Lượng Lượng, con dâu nhà họ Tần, và nữ chính Nghiêm Nhược Tuyết.
Trên đường , ông Vưu hỏi: “Cô bé, chúng thế?”
Nguyễn Ngưng : “Một nơi .”