Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:23:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Chu Tố Lan há hốc mồm: “, lượng nước lớn như , lấy gà vịt?”

Nguyễn Ngưng dự định sẽ lên núi, dù cô cũng kiếm bò và dê trong trang trại chăn nuôi.

Cô lấy điện thoại di động , tìm kiếm những nơi như trang trại chăn nuôi, trang trại lợn, trang trại gà linh tinh các thứ, để xem trang trại trăn nuôi nào ở núi .

Đột nhiên, cô tìm thấy một ngôi làng núi!

Thôn trang núi thường sẽ chăn nuôi theo quy mô lớn, nhưng chắc chắn sẽ nuôi ít gà ít vịt, nhưng trong tình huống hiện tại nhất định các thôn làng sẽ càng đề phòng nghiêm ngặt hơn, đặc biệt là với những đến từ bên ngoài như cô.

Hơn nữa thôn trang còn ở xa, cách chỗ cô cả một thành phố.

Hoặc cô thể vòng quanh thành phố, đến nơi sử dụng thuyền xung kích để di chuyển.

Có nên thử một ?

Cầu phú quý trong nguy hiểm, khó để đ.á.n.h bại nhân vật nam chính Sở Định Phong, chỉ giảm vận may của mà còn tăng vận may của chính , như thế cô mới thể đối đầu trực diện với .

Cược!

Nguyễn Ngưng cất điện thoại, kiên định Chu Tố Lan: “Mẹ, con chúng nên , chúng lập tức xuất phát.”

Chu Tố Lan gật đầu: “Được.”

Hai mặc quần áo giữ ấm, mặc thêm một bộ đồ chống nước ở bên ngoài.

May mắn thời tiết hôm nay tệ, mưa ướt.

Không phiền nhà kế bên, hai con vội vàng ngoài, tiên bọn họ dùng thuyền cao su để đến chỗ , đó đổi sang thuyền xung kích.

May là đường quanh thành phố vẫn thể thấy những tòa nhà cao tầng, nếu lẽ hai lạc đường.

Phải mất một giờ bọn họ mới đến chân núi của thôn làng .

Chỗ cũng ngập, nhưng nhờ địa thế cao nên sẽ thấy nước tương đối nông, thấy xung quanh ai, Nguyễn Ngưng cho thuyền xung kích trong gian, đó lấy hai cái ba lô , đưa cho Chu Tố Lan một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-147.html.]

Lần đầu tiên Chu Tố Lan ngoài, ngoại trừ hồi hộp và sợ hãi thì bà còn hưng phấn: “Mẹ cần cầm d.a.o ?”

Nguyễn Ngưng suy nghĩ một lát, đó lấy năm con d.a.o chiều dài khác ở trong gian : “Mẹ cất chúng trong gian, đừng tùy tiện đụng chúng, lúc lấy cẩn thận một chút, nhất là giả bộ như lấy ở trong ba lô .”

Chu Tố Lan căng thẳng gật đầu.

Hai cùng lên núi, chẳng mấy chốc bọn họ thấy một đội dân quân tuần tra do làng tổ chức.

Tất cả đều trang v.ũ k.h.í như cuốc, rìu, d.a.o.

Thấy hai con Nguyễn Ngưng, đội dân quân lập tức cảnh giác: “Mấy là ai, đến đây gì?”

Nguyễn Ngưng vội vàng giơ hai tay lên, hiệu bản ác ý: “Chúng đến từ thành phố, tới đây tìm thức ăn.”

Người nọ : “Mấy bệnh ?”

Nguyễn Ngưng : “Không , , khỏe. Chú , chúng thể mua một ít thức ăn ở chỗ ?”

Người nọ với mấy ở bên cạnh: “Mau gọi trưởng thôn tới đây.”

Sau đó ngẩng đầu với Nguyễn Ngưng: “Hai đây đợi một lát, bước gần chúng , hơn nữa ở chỗ chúng đồ ăn, chính phủ phát đồ ăn tiếp tế cho mấy trong thành phố các cô ?”

Nguyễn Ngưng : “Không đủ ăn, cho nên chúng mới tự nghĩ cách tìm.”

chỗ nuôi nhiều gà, trứng gà cũng nhiều, đây chính phủ đến thu mua ?”

“Bọn họ cho các chú bao nhiêu vật tư?”

Dân quân trả lời.

Khoảng hơn mười phút , thanh niên bỏ chạy vội vã chạy tới cùng một đàn ông sáu mươi tuổi, Nguyễn Ngưng là trưởng thôn.

Thấy ngoài, thôn trưởng bỗng tức giận : “Mấy thành phố các chạy đến chỗ chúng để gì, chúng đồ ăn! Hoa màu c.h.ế.t hết !”

Nguyễn Ngưng đoán đây tới nên cô vội vàng : “ đến để đổi đồ ăn.”

 

 

Loading...