Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 149

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:23:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trưởng thôn do dự một chút: “Được, ở đây đợi hai .”

Nguyễn Ngưng quên với ông : “Nếu vịt, lợn, dê các loại, chúng cũng sẽ lấy.”

Trao đổi vật tư xong, hai Nguyễn Ngưng và Chu Tố Lan vội vàng chạy xuống núi, cô hỏi hệ thống: “Có ai theo chúng ?”

Hệ thống : “Không , xem cái thôn đều là hiền lành.”

Nguyễn Ngưng thở phào nhẹ nhõm, bảo Chu Tố Lan cất gà con , đó lấy một chiếc thuyền cao su ở trong gian , chất phần lớn vật tư bên trong.

Hai ở chỗ đợi nửa tiếng mới mang thuyền cao su lên núi.

May mắn là mấy ngày nay trời mưa to, đất ven đường xi măng lầy lội, nếu thuyền cao su sẽ mòn và thể kéo .

Chẳng mấy chốc hai nơi gặp dân quân.

Quả nhiên bọn họ vẫn đang chờ ở đây, còn một đàn ông mang theo một cặp vịt tới.

Lần là vịt trưởng thành.

Hai mắt Nguyễn Ngưng sáng lên, tiên dùng hai mươi lăm ký bánh quy nén để đổi lấy gà con.

Trưởng thôn : “Đây đều là vịt trưởng thành, hai thể tăng giá ?”

Nguyễn Ngưng mím môi: “Không , hồi nãy chúng thỏa thuận xong hết , cho dù mấy đưa gà con chúng cũng sẽ tăng giá.”

Trưởng thôn lập tức lên giọng: “Chúng đổi nữa, vịt còn thể đẻ trứng, đẻ con, so với bánh quy nén vẫn hơn nhiều.”

Nguyễn Ngưng bình tĩnh : “Vậy chúng sẽ tìm chỗ khác để mua, thể tìm thêm vài nơi nữa, cả.”

Chu Tố Lan sốt ruột, nếu hôm nay bọn họ mua vịt, chắc chắn lúc mang về nó sẽ c.h.ế.t cóng, thể đẻ trứng cũng thể sinh con, đàn ông đúng là xúi quẩy.

Có lẽ trưởng thôn thật sự đổi, nhưng mang vịt tới gấp đến mức suýt lau nước mắt: “Chú Lý, đổi, nhà chúng thật sự muối, vợ của cũng cần t.h.u.ố.c, chừng cô thể qua cửa ải .”

Nguyễn Ngưng hỏi: “Cô sốt hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-149.html.]

Người nọ liếc Nguyễn Ngưng một cái, im lặng ngầm thừa nhận.

Nguyễn Ngưng suy nghĩ một chút: “ thể cho thêm hai hộp t.h.u.ố.c hạ sốt, nhiều hơn thì .”

Người nọ hết sức vui mừng: “Đổi, đổi, đổi ngay lập tức!”

Đặt hai con vịt lên thuyền, Nguyễn Ngưng hỏi: “Anh cái gì?”

cần một ký đường, mười ký muối, hai hộp t.h.u.ố.c chống viêm và hai mươi ký bánh quy nén.”

Nguyễn Ngưng đưa vật tư cho , đưa thêm hai hộp t.h.u.ố.c hạ sốt: “Đây là hàng , cần thì nhất định dùng.”

Người nọ vui vẻ mặt: “Đương nhiên đưa cho vợ , dù là trong thành phố cũng thể tìm t.h.u.ố.c hạ sốt, cảm ơn cô nhiều lắm.”

Nguyễn Ngưng mỉm với : “Chúng giao dịch công bằng, cần cảm ơn .”

Người nọ nhanh ch.óng chạy mất.

Nguyễn Ngưng đoàn dân quân : “Không ai đổi gì ? Vậy chúng đây.”

“Khoan .” Trưởng thôn c.ắ.n răng: “Heo thì đổi thế nào?”

Lần Nguyễn Ngưng thông minh hơn: “Phải xem nó nặng bao nhiêu, thể cho giống , nếu là một cặp thì bằng lòng cho nhiều hơn một chút.”

Sau khi về bàn bạc một lúc lâu, cuối cùng trưởng thôn : “Chúng thể đưa cho cô một cặp heo đực và heo cái, đều là những con heo con nặng hai mươi ký, còn thiến, ban đầu chúng định giữ chúng để giống.”

Nguyễn Ngưng vui vẻ : “Vậy mấy thế nào, dù là cái gì cũng sẽ cố gắng đồng ý với mấy .”

“Thuốc!” Trưởng thôn lập tức : “Chúng t.h.u.ố.c.”

Nguyễn Ngưng do dự: “Mấy t.h.u.ố.c gì, , chỗ còn nhiều t.h.u.ố.c hạ sốt lắm.”

Chủ yếu là qua vài ngày nữa virus sẽ c.h.ế.t cóng, tạm thời t.h.u.ố.c hạ sốt sẽ tác dụng, nếu thế bộ bằng t.h.u.ố.c hạ sốt thì dân trong thôn sẽ khốn đốn.

Nguyễn Ngưng vô cùng hổ khi hời lớn như , vì cha của cô cũng xuất từ nông thôn mà .

 

 

Loading...