Ba tiếng, ba tiếng, năm tiếng.
Đây là mật mã giao ước của bọn họ
Nguyễn Ngưng cũng gõ xuống đất, nhắc nhở rằng cô đang ở lầu.
Một lúc , Ngô Đại Vĩ tìm thấy hai , trong tay cầm một cái đèn dầu, thấy quần áo đất kêu lên: “Nhiều như !”
Nguyễn ngưng gật đầu: “ đếm , một trăm bốn mươi cái lông vũ, và mười cái áo da thú các loại.”
Ngoài , Nguyễn Ngưng còn giữ một nửa trong gian, dự định tìm cơ hội gửi đến chỗ khác, xem ai vận may tìm .
Cũng để mấy cái áo của trẻ em, cơ hội bảo Trình Quý Lịch đem trong trại tị nạn.
Nhân tiện cũng gửi mấy cuốn sách bài tập qua đó, sắm vai một dì thiện.
Ngô Đại Vĩ bất ngờ, ông dùng tay v**t v* mấy cái áo khoác nam: “Sạch sẽ như thế , trông giống hệt đồ mới, tay nghề cũng , ở tận thế cũng hề rẻ. Loại chắc chắn thể chắn gió, nếu như bán chắc chắn sẽ giá cao.”
Nguyễn Ngưng : “Biết hàng đấy.”
Ngô Đại Vĩ đếm, thật sự một trăm bốn mươi cái.
Ông bất ngờ khâm phục: “Cô Nguyễn, vận may của cô và bạn cô thật sự , thể lấy nhiều đồ mùa đông như .”
“Nói thật thì lượng quá lớn, chúng thế nuốt hết trong một .”
Nguyễn Ngưng hề ngạc nhiên: “Các mấy mang theo bao nhiêu bánh quy nén?”
Ngô Đại Vĩ : “Chúng tưởng rằng nhiều nhất chỉ hơn hai mươi cái, thêm quần áo khác nữa, chỉ mang ba trăm năm mươi ký bánh quy nén đến, bây giờ bánh quy đang ở lầu.”
Nguyễn Ngưng lắc đầu: “Vậy ít quá , nếu thì lấy một phần .”
“Đợi .” Ngô Đại Vĩ thực sự nỡ bỏ mối ăn lớn như : “Chúng đàm phán .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-162.html.]
Ngô Đại Vĩ hỏi: “Cô gái , ngoài bánh quy nén , cô còn cái gì nữa ?”
Mục đích của Nguyễn Ngưng chỉ như , cô tỏ vẻ hứng thú: “Mấy còn đồ khác nữa ?”
Ngô Đại Vĩ thăm dò: “Đồ cổ?”
Nguyễn Ngưng vui: “ cần cái đó gì, đó là thật giả, cho dù là thật thì cũng ăn .”
Mặt mày Ngô Đại Vĩ rầu rĩ: “Chẳng hiểu đại ca của bọn lấy chi nữa? Anh còn lấy nhiều. Mẹ nó, chẳng lợi ích gì .”
Ông ngừng , mỉm với Nguyễn Ngưng: “Nếu thì chúng dùng gạo đổi ? Chúng vẫn còn một mẻ gạo.”
Nguyễn Ngưng tỏ vẻ chần chừ: “Không lương thực đều ngâm trong nước ? Vậy thì mùi vị mất ngon . Hơn nữa giá gạo quá đắt, bao nhiêu miệng ăn, đáng để chúng đổi.”
Ngô Đại Vĩ nghiến răng, quyết định sử dụng tuyệt chiêu cuối.
Ngô Đại Vĩ : “ một thứ đồ , cô xem .”
Nguyễn Ngưng vẻ mặt thần bí của ông : “Có đồ gì ? là thực dụng, nếu thực dụng thì cần.”
Ngô Đại Vĩ khẽ gằn giọng, rít một từ: “Thịt.”
Người bình thường lâu ăn thịt, thấy từ phản ứng đầu tiên sẽ là nuốt nước miếng, dù Ngô Đại Vĩ cũng như , ngày nào cũng mong nếm một miếng thịt.
Ông cẩn thận quan sát phản ứng của Nguyễn Ngưng, nhưng thấy cô chỉ sững sờ một chút, chứ thèm ăn lắm.
Ngay cả thịt cũng hứng thú ?
Nguyễn Ngưng : “Chút đồ của chúng thể đổi bao nhiêu thịt, mang về mỗi một miếng là hết , hơn nữa thịt bây giờ hỏng ? Là mấy loại thịt xông khói đồ đấy ?”
Ngô Đại Vĩ vội vàng giải thích: “Không là thịt xông khói, là thịt ch.ó tươi. Đại ca của chúng bắt một con ch.ó Trung Hoa cái đang bầu nuôi trong vườn nhà, con ch.ó đẻ một ổ ch.ó con! Sau đó nó đại ca của chúng hầm ăn , cô nó thơm bao nhiêu !”
Mặt Ngô Đại Vĩ tràn đầy vẻ nhấm nháp.