Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 174

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:24:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nói cách khác, việc ngăn cản kế hoạch hùng cứu mỹ nhân của Sở Định Phong thành công một nửa, chỉ cần ông trời giúp đỡ .

Ngày nào Nguyễn Ngưng cũng đều vui vẻ rạng rỡ.

Ngoài việc ban ngày ngoài kiếm củi cùng em nhà hàng xóm thì nhiệm vụ quan trọng nhất bây giờ của Nguyễn Ngưng chính là tích trữ băng.

thì cô thu thập một nghìn tấn nước chính là để chuẩn cho việc .

Bây giờ tích trữ băng cũng đơn giản, đặt nhiều thùng chứa khác ở ban công và trong phòng, đó lấy nước đặt ở trong gian , nước sẽ đông cứng thành băng ngay khi nó chảy.

Làm sẽ càng nhiều đá thể sử dụng hơn.

Việc càng đơn giản hơn, bây giờ mỗi ngày cô thể mới thêm bảy mươi tám chai nước khoáng, trong đó để bốn mươi chai nước ngoài cho nó đóng băng, đó bỏ trong gian.

Trong ngày ngắn ngủi, hơn nữa chỉ dành chút thời gian để tích trữ đá, nhưng cô tích hai trăm tấn.

Những ngày còn , cô cũng thể tích trữ hết tám trăm tấn nước còn .

Tranh thủ, Nguyễn Ngưng vẫn đến chợ nhỏ một chuyến.

Lần cô dùng quần áo để kiếm tiền, chỉ đổi bảy trăm rưỡi ký bánh quy nén, còn kiếm một khẩu s.ú.n.g, hai con ch.ó con.

Bây giờ Tiểu Hoàng và Tiểu Hoàng Hoàng là thú cưng mà Chu Tố Lan yêu thích nhất, nhiệt độ ở trong phòng khách tương đối cao, nên Chu Tố Lan vẫn sẽ cho hai bọn chúng ngoài để vun đắp tình cảm.

Kỳ lạ là cửa hàng Ngô Ký ở đây.

Lúc Nguyễn Ngưng đang định về thì một gầy gò cao một mét bảy mươi hai đột nhiên nhảy về phía chỗ cô.

Trên mặt lấm lem dơ bẩn, nở nụ nịnh nọt: “Xin chào, cô là ân nhân cứu mạng của Ngô ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-174.html.]

Nguyễn Ngưng : “Chưa đến mức thể là ân nhân cứu mạng.”

“Vậy là đúng .” Người vui mừng : “ n nhân, chúng qua phòng bên cạnh để bàn chuyện cụ thể .”

Nguyễn Ngưng đoán là đàn em của Ngô Đại Vĩ, nhưng vẫn hề mất cảnh giác, sẵn sàng rút s.ú.n.g bất cứ lúc nào.

Sau khi trong phòng, liền : “ n nhân, cảm ơn cô nhiều khi giới thiệu cho Ngô một mối ăn lớn, bây giờ ông còn ở đây nữa, mà chuyển tới phụ trách tại doanh trại Nguyệt Sơn.”

Nguyễn Ngưng nhướng mày: “Hóa là như thế, ở đây đều do phụ trách?”

“Không sai, cũng là nhờ phúc của ân nhân.” Người đó tự giới thiệu: “ tên là Lý Vận Sơn, Ngô ba nhắc nhở chỉ cần gặp cô, thì nhất định liên lạc với ông , hơn nữa hẹn thời gian để gặp mặt, ông cảm ơn cô.”

Nguyễn Ngưng bật : “Cảm ơn cái gì, chúng hợp tác đôi bên cùng lợi.”

Lý Vận Sơn : “Sao cảm ơn chứ? n nhân cô xem cô gì, chỉ cần một tiếng, chúng nghĩ hết cách cũng lấy về cho cô.”

Nguyễn Ngưng nghĩ một chút: “ vẫn nên gặp Ngô để chuyện, khi nào ông thời gian ?”

Lý Vận Sơn tìm mối ăn lớn, trong lòng cảm thấy tiếc nuối: “Cô gặp thì tất nhiên lúc nào ông cũng thời gian, ông nếu cô thể tìm đồ mà tiền thích, cái giá ông đưa bảo đảm cô sẽ hài lòng.”

Nguyễn Ngưng gật đầu: “Vậy ngày mai , ba giờ chiều mai sẽ gặp ở đây.”

Sau khi hai hẹn xong, Lý Vận Sơn tiếp tục nịnh nọt, bảo Nguyễn Ngưng việc gì cũng thể tìm .

Nguyễn Ngưng .

Trên đường về nhà, Nguyễn Ngưng vẫn luôn chìm trong suy nghĩ xem tiền cần cái gì.

Bọn họ tạm thời thiếu đồ ăn, bởi vì khả năng và chuẩn sẵn cho tai họa của bọn họ hơn bình thường, cũng nhiều nhiều tiền để tích trữ hàng.

lẽ họ cũng thiếu thức ăn tươi sống, chẳng hạn như rau hoặc trái cây.

 

 

Loading...