Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 183

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:24:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Giọng điệu của Ngô Đại Vĩ cường điệu: “Nghĩ thì chúng đều sử dụng kho lạnh, nhưng hiện tại vẫn hầm băng, loại hầm băng giống như thời xưa nên thậm chí bọn họ còn cả thịt.”

“Theo chính phủ nên tịch thu hết mấy thứ đó của bọn họ, cần gì quan tâm nhiều thứ như gì?”

Nguyễn Ngưng mỉm : “Có lẽ là sợ bọn họ còn giấu đồ ở chỗ khác.”

Ngô Đại Vĩ nghĩ thấy cũng đúng: “Tạm thời cứ mặc kệ tịch thu tịch thu, dù ăn với họ cũng , bây giờ những đó còn một phái hưởng thụ.”

Nguyễn Ngưng tò mò: “Phái hưởng thụ?”

“Bọn họ cảm thấy dù đây cũng là tận thế, tương lai cũng hy vọng gì, do đó nên chơi thì cứ chơi, nên ăn thì cứ ăn, đó dù c.h.ế.t cũng gì để tiếc nuối. Rất dễ moi tiền của loại .”

Nguyễn Ngưng nghĩ đến t.h.u.ố.c lá và rượu nổi tiếng trong tay , cảm thấy đây chính là thời điểm để bán chúng.

Tuy thể mới nhưng cô nhiều.

Ngô Đại Vĩ tiếp tục : “Còn một nhóm kỳ lạ hơn, đặc biệt sợ c.h.ế.t, chỉ cần một chút gió thổi cỏ lay cũng khiến họ sợ đến đổ bệnh, hận thể sống đến trăm tuổi trong thói đời .”

Nguyễn Ngưng cũng sống đến trăm tuổi, ai mà sống chứ?

Trong đầu Nguyễn Ngưng chợt nảy một ý tưởng, cô nhớ một thứ bản tích trữ vẻ ích.

Nhân sâm!

Khi đó, cô sợ kỹ năng sinh tồn nếu du hành ngược thời gian về thời cổ đại nên tích trữ một bó nhân sâm, định bán để kiếm sống.

Có lẽ đám nhà giàu sẽ mua nhân sâm.

Tuy chất lượng nhân sâm cô mua chỉ ở mức bình thường nhưng đây là nhân sâm trong tận thế, nhân lúc giàu còn nhiều tiền, kiếm thêm một khoản chứ?

Trong lòng âm thầm đưa quyết định, Nguyễn Ngưng với Ngô Đại Vĩ: “Thật ở chỗ vẫn còn vài thứ, lúc đó mua ở hiệu t.h.u.ố.c, yên tâm, khẳng định hàng trôi nổi.”

Ngô Đại Vĩ tò mò: “Hiệu t.h.u.ố.c, là t.h.u.ố.c hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-183.html.]

Nguyễn Ngưng suy nghĩ một lúc: “Nói là t.h.u.ố.c cũng đúng, thể ăn hàng ngày, hầm chung với gà cũng ngon, tên của nó là nhân sâm.”

Ngô Đại Vĩ trợn mắt: “Cô còn cả cái ?”

Nguyễn Ngưng ha hả, lấy một cây ở trong ba lô , hơn nữa vẫn còn đang đóng gói: “Anh thấy cái thế nào?”

Làm Ngô Đại Vĩ , chỉ đây là một cây nhân sâm nguyên vẹn, cả rễ.

“Đây là nhân sâm núi hả?”

Nguyễn Ngưng : “Sao mà cái , đó là Nhân sâm Đông Bắc, giá hai tăm ba mươi sáu tệ.”

Ngô Đại Vĩ khẽ, cầm lấy hộp nhân sâm: “Lát nữa sẽ xé giá , tuy giàu hàng nhưng hàng thì thế nào, ai bảo bây giờ thứ chứ?”

“Chỉ liệu nó bán chạy .”

Nguyễn Ngưng cũng : “Trước cứ thử bán , thì tính .”

Ngô Đại Vĩ thăm dò: “Cô mấy cây?”

Nguyễn Ngưng cao giọng: “Đương nhiên chỉ một cây.”

Trong nháy mắt Ngô Đại Vĩ hiểu ẩn ý của cô, hì hì : “Được, một cây thì một cây, đến lúc đó sẽ thanh toán tiền cho cô, chỉ thu phí trung gian thôi, chúng chia 3:7.”

Nguyễn Ngưng ý đồ gì, sợ bán nhân sâm sẽ lỗ tiền nên đưa tiền mặt cho cô.

“Nếu bây giờ trả tiền, vẫn thể giao nó cho , nhưng chúng ghi sổ theo tỷ lệ 1:9.”

Ngô Đại Vĩ trợn mắt: “1:9 thì quá ác , ngay cả tiền chạy vặt cũng đủ.”

Nguyễn Ngưng giả bộ lấy nhân sâm : “Vậy sẽ tự tìm cách vận chuyển hàng hóa, dù chỉ kiếm mười phần trăm phí chạy vặt cũng coi như lời.”

Ngô Đại Vĩ hì hì: “Quên , quên , 1:9 thì 1:9 , chúng cứ thử nước .”

Anh cầm lấy nhân sâm : “Nhìn thấy cô, vui quá nên thiếu chút nữa quên mất việc đại ca của chúng bảo mang quà đến tặng cho cô.”

 

 

Loading...