Nói xong, huýt sáo vui vẻ gà.
Tuy Triệu Na Na hề phản ứng quá khích với việc đưa một phụ nữ về, nhưng chuyện khiến cô vô cùng ngạc nhiên.
Không ngờ rằng Sở Định Phong còn đích nấu cơm? Hình như vui vì Vu Lệ mang thai, điên thế?
Đây là thời kỳ cực lạnh trong tận thế, ai vui vẻ vì sắp sinh con chứ?
Nếu cái tên điên thì chắc chắn là chuyện gì đó bất thường.
Hơn nữa lấy thịt gà tươi ở , bây giờ vẫn thể mua thứ ở chân núi ư?
Càng ngày Triệu Na Na càng chắc chắn Sở Định Phong vấn đề, tuy cô là chuyện gì nhưng cô cảm thấy nên để mắt tới Sở Định Phong.
Có lẽ nếu cô phát hiện điều thì cô thể trả thù cho .
Sở dĩ Triệu Na Na còn ở đây chịu nhục là vì lấy công bằng cho c.h.ế.t t.h.ả.m của .
Bữa tối đúng như Sở Định Phong , hai cứ ăn canh gà em em ngọt sớt, còn Triệu Na Na và Triệu Tiểu Bảo bên cạnh nhấm nháp bánh quy nén.
Triệu Tiểu Bảo ngửi mùi canh gà, thèm đến ch** n**c miếng.
Triệu Na Na xoa đầu bé, im lặng nuốt xuống miếng bánh quy nén trong miệng, sự giận dữ hiện lên trong ánh mắt.
==
Tầng mười tám.
Sau khi Nguyễn Ngưng Sở Định Phong đưa Vu Lệ về biệt thự, cô cũng cảm thấy bất ngờ lắm.
Cô quyết định hai ngày tới sẽ bồi dưỡng tình cảm với Triệu Na Na.
Còn hôm nay, đương nhiên là xem nhân sâm thu hoạch gì .
Cũng giống như hai , Nguyễn Ngưng đến khu chợ tự phát, bước thấy đông hơn, lẽ vì ăn danh tiếng nên chỗ của Lý Vận Sơn đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-187.html.]
Thấy Nguyễn Ngưng đến, Lý Vận Sơn lập tức bỏ qua các khách hàng trong quầy, đưa cô đến một căn phòng khác.
Trước đây Nguyễn Ngưng từng căn phòng , lúc đó nó lục soát sạch sẽ, hiện tại trong đó chỉ một cái bàn và hai cái ghế.
Lý Vận Sơn giải thích: “Chúng đặt cái ở đây để tiện đàm phán hơn mà.”
Nguyễn Ngưng : “Xem việc ăn của Lý càng lúc càng lớn.”
“Đâu , chỉ kiếm đủ ăn thôi.” Lý Vận Sơn khách sáo: “Cô Nguyễn, cô thể ở đây chờ nửa tiếng ? sẽ lập tức cho gọi Ngô tới đây.”
Nguyễn Ngưng mỉm : “Hôm nay rảnh.”
Lý Vận Sơn vui vẻ mặt: “Thật đúng lúc, sẽ sai đốt chút lửa ở trong phòng cho cô. Hôm nay công việc thuận lợi hơn nên xin vì thể tiếp đón cô chu đáo.”
Nguyễn Ngưng ừ một tiếng.
Sau khi Lý Vận Sơn ngoài, một đàn ông bưng một chậu than tiến , cẩn thận chào “cô Nguyễn”, đó mới cúi đầu xuống bắt đầu đốt lửa.
Bây giờ tâm trí của Nguyễn Ngưng đều đặt hết trong gian nên chú ý đến .
Người đàn ông đốt đám cỏ khô, đặt một tấm gỗ mỏng lên đống lửa đặt một ít than củi lên .
Làm xong, cẩn thận : “Cô Nguyễn, đốt lửa xong, thể ngoài ?”
Nguyễn Ngưng bối rối, cô cũng thích khó dễ khác: “Có thể, thể ngoài, khép cửa hờ thôi, cảm ơn.”
Người đàn ông rời , nhưng khi nghĩ nhịn đầu : “Cô Nguyễn, cô nhớ ?”
Lúc Nguyễn Ngưng nghiêm túc , nhưng cô thật sự nhớ : “Xin , trí nhớ của lắm, là?”
Người đàn ông thở phào nhẹ nhõm, nhắc nhở: “Sạc dự phòng.”
Nguyễn Ngưng ngạc nhiên, cuối cùng cũng hiểu tại hồi nãy cẩn thận như .
Trong lòng dở dở , Nguyễn Ngưng hỏi: “ nhớ , bây giờ đang theo Lý buôn bán hả?”