Nguyễn Ngưng gắp cho ông một c.o.n c.ua cay: “Bây giờ cha cũng thể lập di chúc.”
“Bây giờ còn lập cái rắm.” Nguyễn Thứ Phong hối hận thôi.
Chu Tố Lan : “Không , tài sản của ông, cũng một phần, chắc chắn cha và chị gái sẽ tranh giành gia sản với ông chú vô lương tâm của ông.”
Nguyễn Thứ Phong vui vẻ hẳn lên: “, hy vọng cha vợ sẽ sức một chút.
Nghĩ đến đây, ông nhấp một ngụm rượu Mao Đài : “Rượu vẫn thơm hơn.”
Nguyễn Ngưng cúi đầu trộm.
Bữa ăn kéo dài hơn một giờ, đồ ăn nấu bếp, trong phòng đốt lửa lớn.
Nhìn chung, đây là một năm mới khó quên.
Đêm đó, dân trong trại tị nạn cũng tổ chức đón giao thừa.
Có nhiều đang ăn mừng năm mới.
Chẳng qua là tâm trạng mỗi mỗi khác.
Sau khi cơm nước xong xuôi, Nguyễn Ngưng ch.óng mặt, cô cảm thấy nửa ly Mao Đài đang phát huy tác dụng nên vội vàng chạy rửa mặt.
Nguyễn Ngưng mở t.h.ả.m điện ở chăn lên, tiến mộng trong ấm.
Đột nhiên, từ lúc nào, hệ thống bắt đầu điên cuồng thông báo: “Ký chủ! Ký chủ!”
Nguyễn Ngưng lười mở mắt: “Có chuyện gì?”
Hệ thống: “Mau tỉnh , mau tỉnh , quà năm mới.”
Hai mắt Nguyễn Ngưng như phát sáng: “Không lẽ gói quà?”
Hệ thống : “Không , là Sở Định Phong.”
“Hắn luật của thế giới trừng phạt, c.h.ặ.t mấy một bàn tay.”
“Mẹ kiếp!” Nguyễn Ngưng kinh ngạc bật dậy khỏi giường: “Hắn gì thế?”
Hệ thống : “Chuyện là thế .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-200.html.]
Hôm nay bên chỗ Sở Định Phong cũng đón năm mới, Vu Lệ khuyên để hai Triệu Na Na và Triệu Tiểu Bảo ăn cơm chung với bọn họ.
Điều Triệu Tiểu Bảo vui, dù thằng bé cũng chỉ mới bốn tuổi, thỉnh thoảng ngửi thấy mùi thơm của thịt nhưng ăn nên thèm đến mức ngay cả lúc ngủ cũng mơ thấy thịt.
Ở bàn ăn, thằng bé cũng ăn nhiều hơn.
Lượng cơm của một đứa bé bốn tuổi cũng chỉ bao nhiêu đó, nhưng Sở Định Phong khinh thường thằng bé ăn uống miễn phí, chuyện ghét nhất chính là chị gái của thằng bé những sinh con mà còn ngày càng .
Hiện tại tối nào Sở Định Phong cũng đến ngủ chung một phòng với Vu Lệ, ngày nào Triệu Na Na cũng ngoài chẻ củi, hai tay đầy vết chai, da còn như , cô cũng trưng diện.
Càng nghĩ Sở Định Phong càng giận.
Ăn xong, Triệu Na Na bếp dọn dẹp, Vu Lệ trở phòng ngủ, Sở Định Phong khỏi phòng, thấy Triệu Tiểu Bảo đang chơi một đất sét một ở bên lò sưởi.
Miếng đất sét là mang từ nhà đến, bây giờ bẩn đến màu sắc, Triệu Tiểu Bảo dùng nó để nặn thỏ con.
Sở Định Phong ở đó chằm chằm một lát, đột nhiên mỉm đến bên cạnh Triệu Tiểu Bảo.
“Triệu Khách Án.”
Nghe thấy gọi tên , Triệu Tiểu Bảo ngẩng đầu lên, thấy là Sở Định Phong, thằng bé lập tức hoảng sợ.
Khóe miệng Sở Định Phong khẽ nhếch lên, xổm xuống mặt Triệu Tiểu Bảo, lấy một con d.a.o : “Đàn ông con trai, suốt ngày nghịch bùn gì. Đã là đàn ông thì chơi d.a.o chơi s.ú.n.g, nếu lớn lên thể bảo vệ chị gái mày?”
Triệu Tiểu Bảo hiểu lắm.
Sở Định Phong dùng d.a.o c.h.é.m con thỏ bẩn thỉu đôi.
“Có thấy , con trai nên như .”
Triệu Tiểu Bảo cái hiểu cái , thẳng bé thấy thỏ con cắt đôi, hai mắt ngập nước, oa một tiếng lớn.
Sở Định Phong lập tức tiếng cho đau đầu: “Mày cái gì? Đừng nữa, còn nữa tao sẽ đ.á.n.h mày.”
Triệu Tiểu Bảo há to miệng, càng lớn hơn.
Tay của Sở Định Phong cầm d.a.o, bởi vì Triệu Na Na ở trong bếp thấy nên dùng tay trái bịt miệng và mũi Triệu Tiểu Bảo : “Tao bảo mày đừng nữa!”
Triệu Tiểu Bảo càng sợ hơn, nước mắt rơi liên tục, thằng bé suy dinh dưỡng lâu, giờ cái đầu to quá khổ so với hình gầy còm.
Mặt của thằng bé cũng gầy, làn da trắng mịn như những đứa trẻ khác, ngược còn đen khô.