Hơn nữa hiện nay ngoài Ngô Đại Vĩ, còn nhiều “đội buôn” mới đổ bộ thị trường.
Nguyễn Ngưng đang dạo bên trong, thấy cô, Lý Vận Sơn ngạc nhiên, vui vẻ vội vàng bỏ việc ăn chạy tới.
Anh tủm tỉm : “Cô Nguyễn, cuối cùng cô cũng đến, Ngô của chúng đợi cô lâu.”
Nguyễn Ngưng chỉ còn đúng nửa tiếng, thể ở đây đợi Ngô Đại Vĩ.
Cô lắc đầu: “Hôm nay đến để bàn chuyện ăn, chỉ mua sắm một thôi.”
Hai mắt Lý Vận Sơn sáng lên: “Đi mua sắm một ? Mua sắm một cũng , cô đến chỗ xem thử .”
Dù Nguyễn Ngưng cũng đang mua sắm, nên cô thể đến đó thử: “Được , nếu gặp đồ thì để giá rẻ cho đó.”
Lý Vận Sơn: “Còn , chắc chắn là mức giá ưu đãi nhất .”
Hai tới quầy hàng của , Nguyễn Ngưng phát hiện ngoài Lý Vận Sơn còn hai trợ thủ khác đang ở đây, xem chừng còn đảm đương luôn nhiệm vụ của vệ sĩ.
Trên quầy đường, muối, và các thực phẩm khác, bao gồm cả bánh quy nén.
Nguyễn Ngưng hứng thú với mấy thứ : “Còn gì đặc biệt hơn ?”
Lý Vận Sơn cô coi thường những món thông thường, nên lập tức lấy một hộp đóng gói ở trong bọc : “Cô Nguyễn, cô xem thử cái thế nào?”
Nguyễn Ngưng phát hiện là một hộp mứt hoa quả: “Còn cái gì đặc biệt hơn .”
Lý Vận Sơn đau đầu, vụ buôn bán mà là trong tay chỉ mấy thứ ăn .
“ đến đây để giúp ông chủ của chúng bán một thứ dễ bán.” Lý Vận Sơn : “Không cô Nguyễn đang tìm cái gì, là cô lên lầu thử quầy hàng đó xem.”
Còn cái kiểu tự đẩy hoạt động kinh doanh bên ngoài nữa hả?
Nguyễn Ngưng ngạc nhiên: “Trên lầu cũng chợ? Ở đó bán cái gì ?”
Lý Vận Sơn : “Bán đồ điện.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-218.html.]
Nguyễn Ngưng ngây : “Đùa hả? Cũng bán sạc dự phòng giống mấy hả, bán hết ?”
Lý Vận Sơn vội vàng : “Không, , đây thợ sửa chữa, nhưng thật cũng hẳn là thợ sửa chữa, dù thì cũng mấy thứ , cô thể tìm để sửa điện thoại di động, đèn pin những thứ linh tinh khác.”
Nguyễn Ngưng : “Việc ăn của thế nào?”
Lý Vận Sơn : “Đương nhiên là , điện cũng internet, sửa xong cũng chẳng dùng để gì.”
“ một tấm pin mặt trời, hơn nữa sửa nó xong , nhưng mà cô thời tiết , chẳng thể tạo điện ?”
Nguyễn Ngưng cảm thấy tệ nên khi tạm biệt Lý Vận Sơn, cô lập tức lên lầu.
Khi tìm quầy hàng của , Nguyễn Ngưng phát hiện lâu cạo râu, bao nhiêu tuổi.
Anh gầy, mặc một chiếc áo bông rách nát, cạnh là một cô bé sáu bảy tuổi, quấn chăn bông.
Nguyễn Ngưng đến quầy hàng, thấy hai chiếc điện thoại di động ở mặt đất.
Cô xổm xuống, hỏi: “Anh trai, điện thoại còn xài ?”
Chàng trai ngẩng đầu lên liếc cô một cái: “Xài , nhưng mắc.”
Nguyễn Ngưng tò mò: “Mắc đến mức nào?”
“ cho cô , hiện tại tín hiệu, nếu cô khởi động máy nó sẽ biến thành máy tính, còn thể dùng đèn pin.”
“Bây giờ thời tiết quá lạnh, điện thoại những thể tắt máy mà còn hao điện, nhưng ở chỗ cung cấp dịch vụ sạc pin.”
“Giá điện thoại di động là năm mươi ký bánh quy nén, một sạc là hai ký rưỡi.”
Nguyễn Ngưng ồ một tiếng: “Việc ăn của đúng ?”
Chàng trai : “Cho dù lấy năm ký thì, mua vẫn sẽ mua, bằng giá cao một chút, chừng thể gặp một tên ngu ngốc.”
Nguyễn Ngưng mỉm : “Nếu thì cũng mua.”