Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 224

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:25:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thu hoạch khoai tây xong, buổi chiều cô vẫn còn dư chút thời gian, nhưng nếu ngoài tập b.ắ.n thì muộn, vì Nguyễn Ngưng quyết định đến trại tị nạn xem thử.

Khi cô tới, đúng lúc đến lượt Trình Quý Lịch tuần tra xung quanh.

Vừa thấy Nguyễn Ngưng, cô vui vẻ chạy từ xa tới: “Ngưng Ngưng, đến đây thăm tớ hả?”

Nguyễn Ngưng mỉm , đưa cho cô một bọc đồ nhỏ: “Cất túi , về nhà hẵng mở xem.”

Trình Quý Lịch còn tưởng là từ lấy trong đống đồ dùng của nên : “Cảm ơn nha.”

“Anh trai vẫn về ?”

Trình Quý Lịch thở dài: “Tớ cũng chẳng nhiệm vụ gì, tớ hỏi thiếu tướng Tôn, nếu như việc suôn sẻ thì chắc sẽ nhanh ch.óng về.”

“Có lẽ là nhiệm vụ bí mật.” Nguyễn Ngưng an ủi: “Chắc sẽ vấn đề gì lớn , trai thông minh như thế, nhất định sẽ tự chăm sóc .”

Trình Quý Lịch ừ một tiếng: “Ngưng Ngưng, thật bây giờ tớ là một thành viên của đội tuần tra, ai dám bắt nạt tớ, cần thường xuyên chạy tới đây nữa , đừng để nhiễm lạnh.”

“Đâu tớ tới đây để chỉ gặp mỗi , tớ còn qua với vài nữa. , tìm tớ nhờ hỏi thăm ?”

Trình Quý Lịch lắc đầu: “Trong trại tị nạn ai m.a.n.g t.h.a.i cả, cũng tình hình chỗ chúng tớ đó, ngày nào cũng mới cũ đến , thậm chí chỉ nhận bánh quy nén xong ngay.”

“Bây giờ mặt mày nào nấy cũng đen thui, khó nhận lắm”.

Nguyễn Ngưng chỉ thể : “Được , lẽ cô đến trại tị nạn.”

Hiện tại cách nào giám sát Sở Định Phong, cách nhất là tìm Vu Lệ, để mắt tới Vu Lệ cũng chính là để mắt tới Sở Định Phong.

Không lẽ cô thật sự đến trại tị nạn?

Đừng là Sở Định Phong bình phục và đưa cô đấy?

Trong lúc Nguyễn Ngưng còn đang bận suy nghĩ thì bỗng tiếng động phát từ bên phía trại tị nạn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-224.html.]

Liếc mắt sang, Nguyễn Ngưng phát hiện quân nhân từ bên ngoài trở về.

Lần tiểu đội viễn chinh mang quần áo mùa đông và lương thực về, bây giờ , dân nạn lập tức hưng phấn chạy tới đó xem.

Trình Quý Lịch còn vui hơn, cô nắm tay Nguyễn Ngưng: “Chắc chắn là trai tớ , chúng qua đó thử .”

Nguyễn Ngưng mỉm gật đầu.

Hai chạy về hướng đám đông đang tụ tập, lúc Nguyễn Ngưng đột nhiên cảm thấy tim đập nhanh hơn, khó chịu.

Hệ thống thông báo: “Trong phạm vi mười mét xung quanh ngài, ba địch ý với ngài.”

Nguyễn Ngưng đây là chức năng mới: “Không thể phân biệt là loại địch ý nào hả?”

“Tính năng cần nâng cấp.”

Nguyễn Ngưng dừng vì trong tận thế dễ gây thù chuốc oán, lẽ những đang cướp áo lông của cô.

Tới nơi đông hơn, hệ thống thông báo tám địch ý với cô.

Nguyễn Ngưng đám xung quanh, thấy bọn họ đều đang háo hức những lính , trông mong chờ họ lấy quần áo mùa đông và đồ ăn .

Cũng cô và Trình Quý Lịch.

Lúc , Trình Quý Lịch đột nhiên phấn khích nắm c.h.ặ.t t.a.y của Nguyễn Ngưng: “Anh trai tớ kìa! Anh tớ về !”

Nguyễn Ngưng bất giác ngẩng đầu lên, chỉ cần liếc mắt một cái tìm thấy Trình Quý Khoan ở trong đoàn , nguyên nhân chủ yếu là vì quá cao, dễ thấy.

Trên mặt Trình Quý Khoan nhiều vết thương do giá rét gây , trông gầy nhiều.

Lần lẽ hơn năm trăm ngoài, lưng mỗi đều đeo túi hành quân nặng trịch, nhưng dường như tinh thần của họ hơn nhiều so với .

“Có lẽ bọn họ quá xa, hình như tìm đồ ăn.” Có suy đoán.

Một khác : “Vậy thì họ ? Không lẽ trời lạnh thế mà còn chuyển băng?”

 

 

Loading...