Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 227

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:25:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Hai tại chỗ chờ một lát, thấy đàn ông mà Trình Quý Khoan xuống lầu.

Người trong ngoài bốn mươi tuổi, vóc dáng cao, ăn mặc lôi thôi lếch thếch, hết đông tây, hình như sợ khác phát hiện bản tới đây.

Chắc chắn Sở Định Phong.

Trình Quý Khoan hỏi: “Hiện tại gì?”

ở đây nghĩ đau cả đầu cũng thể nghĩ chuyện gì xảy nên Nguyễn Ngưng suy nghĩ một lát : “ xem một chút.”

Sau khi lên tầng năm, Trình Quý Khoan đằng gõ cửa.

Vu Lệ nhanh ch.óng mở cửa , lẽ cô tưởng khách nhưng trở nên lúc thấy gương mặt của Nguyễn Ngưng, cô sợ.

vội vàng đóng cửa nhưng Trình Quý Khoan dùng chân giữ cửa từ lâu.

Hai thuận lợi kéo cửa , đó Trình Quý Khoan đóng cửa .

Vu Lệ sợ tới mức run bần bật: “Hai là một cặp cướp bóc hả? Chỗ gì cả, chỉ mới bắt đầu buôn bán thôi.”

Nguyễn Ngưng gọn gàng dứt khoát: “Chúng là bạn của Sở Định Phong.”

Hai mắt Vu Lệ sáng lên nhưng lập tức gục đầu xuống, cẩn thận hỏi Nguyễn Ngưng: “Thật giả, Sở Định Phong vẫn còn sống hả?”

Nguyễn Ngưng : “Đương nhiên, nhờ chúng đến đây thăm cô.”

thành thế , cô đang m.a.n.g t.h.a.i ? Vậy mà cô còn thể loại chuyện phản bội em thế .”

Vu Lệ như thế, trong lòng nửa tin nửa ngờ.

Ngoài Sở Định Phong ai đang mang thai.

đến cạnh sô pha, xuống, cúi đầu thút thít: “ cũng thế, ai bảo bỏ ở đây một mà mãi chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-227.html.]

núi đợi cả ngày, lạnh, thể gì, đành xuống núi tìm đồ ăn, ngờ động thai.”

Nguyễn Ngưng bất ngờ: “Ý của cô là?”

Hai mắt Vu Lệ ngập nước: “Đứa bé mất , nhưng cũng thể trách , tại ném ở đây một chứ?”

Nguyễn Ngưng đưa mắt Trình Quý Khoan.

Trình Quý Khoan hiểu ý, khỏi phòng.

Lúc , Nguyễn Ngưng mới với Vu Lệ: “Cô tìm bác sĩ , đứa bé chắc chắn mất ?”

“Ở chỗ chúng một bác sĩ đông y.” Vu Lệ : “Hôm đó m.á.u nhiều, đến giờ vẫn còn sạch nên chỉ các dịch vụ khác thôi”

ngẩng đầu : “ thật sự phản bội , cũng cố tình phá bỏ đứa bé, hôm đó vốn đang trốn trong phòng, nào ngờ núi đột nhiên tiếng vang lớn, tất cả quân nhân đều chạy đến đó, đó hình như bọn họ cũng mất.”

“Lúc , sợ đến mức dám ngoài chỉ dám trốn ở trong phòng, ngay cả bọn họ lúc nào cũng .”

Nguyễn Ngưng : “Cô tự hiểu là .”

Sắc mặt Vu Lệ tái nhợt, tất nhiên cô Sở Định Phong quý trọng con nên cô ý định đến trại tị nạn, bởi vì nếu trong đó chừng chính là chịu c.h.ế.t.

nghề , đây từng sảy t.h.a.i hai nên để duy trì t.h.a.i kỳ định là điều dễ dàng.

Nguyễn Ngưng lấy mười ký bánh quy nén ở trong ba lô , đặt mặt Vu Lệ: “Chỗ một ít thức ăn, là Sở Định Phong nhờ mang đến. Hôm nay sẽ cho chuyện gặp , nhưng đứa nhỏ còn, nhất cô vẫn nên rời khỏi đây, đừng để tìm .”

“Với cơ thể của cô, chắc cô cũng tiếp tục m.a.n.g t.h.a.i nữa đúng ?”

Vu Lệ sợ tới mức run lẩy bẩy, nhanh ch.óng nhận lấy bánh quy nén.

Nguyễn Ngưng chào tạm biệt xong lập tức khỏi nhà.

Trình Quý Khoan ở ngoài cửa chờ cô, hai rời khỏi khu chung cư cùng .

 

 

Loading...