Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 241

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:26:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tôn Vĩnh Siêu nhíu mày: “ , chúng sẽ điều tra, cô tuyệt đối tiết lộ bất kỳ thông tin nào bên ngoài cho đến khi chúng bằng chứng xác thực.”

Nguyễn Ngưng gật đầu: “Đương nhiên.”

Chuyện liên quan đến viện nghiên cứu, Tôn Vĩnh Siêu tâm trạng vòng vo với Nguyễn Ngưng nên vội vàng thông báo với Trung tướng Lý.

Nguyễn Ngưng vốn định về nhà, ngờ mới khỏi văn phòng gặp Trình Quý Khoan.

Rõ ràng là đang đợi cô.

Nguyễn Ngưng bất ngờ: “Anh Trình, chuyện gì ?”

Trình Quý Khoan gật đầu: “Vừa .”

Hai khỏi sân vận động, đường Trình Quý Khoan : “Gần đây bên trại tị nạn nhiều hoạt động, chỉ đào bới nhà máy đóng tàu mà còn trữ củi.”

cũng xảy chuyện gì, nhưng trại tị nạn cũng đưa thông báo yêu cầu ít nhất trữ đủ vật tư dùng trong hai tháng, cô và chú Nguyễn cũng nên chú ý một chút.”

Nguyễn Ngưng ngờ sẽ là chuyện , cô mỉm : “Cảm ơn nhắc, để cho chúng hai căn phòng đầy củi ? Chúng trữ đủ nên chắc sẽ đủ dùng cho .”

“Vậy thì yên tâm .” Trình Quý Khoan đột nhiên hỏi: “Cô vẫn đang tìm cái đàn ông gãy tay ?”

Nguyễn Ngưng gật đầu.

Trình Quý Khoan : “ cũng sẽ giúp cô để ý, nhưng bây giờ quần áo mùa đông dày nên khó để che giấu đặc điểm gãy tay.”

“Anh còn đặc điểm nào khác ?”

Nguyễn Ngưng cẩn thận suy nghĩ.

Trong cảnh hiện tại, thể dễ dàng che dấu vẻ ngoài của nên thật sự khó để xuống tay.

“Ngoài cái đó thì chân thể què, nhưng cũng chắc lắm.”

Trình Quý Khoan gật đầu: “Được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-241.html.]

Anh dừng , hai đang định lời tạm biệt thì một giọng nữ ngạc nhiên bất thình lình vang lên lưng Nguyễn Ngưng.

“Ngưng Ngưng! Thật sự là , vẫn còn sống ?”

Nguyễn Ngưng theo bản năng đầu , thấy một cô bé chừng hai mươi tuổi, mặc dù rõ khuôn mặt nhưng vẻ thuộc loại dễ thương, ăn mặc như một chú chim cánh cụt nhỏ.

chạy lạch bà lạch bạch về phía cô.

Nguyễn Ngưng trí nhớ của nguyên chủ, trong đầu nhanh ch.óng suy nghĩ cô bé là ai.

Không ngờ cô bé chạy đến mặt cô, vén khăn quàng cổ và khẩu trang lên, hưng phấn : “Ngưng Ngưng, nhận tớ , tớ là Châu Tiểu Nhiễm.”

Nguyễn Ngưng chợt nhận : “Sao ở đây, tới trại tị nạn ?”

Châu Tiểu Nhiễm hưng phấn : “Không , chị của tớ thấy thông báo mới nhất của trại tị nạn nên mới qua đây tìm hiểu xem xảy chuyện gì.”

Thông báo mà cô chính là việc bốn sở chỉ huy lớn bảo trữ vật tư và củi nhóm lửa.

Nguyễn Ngưng liếc Trình Quý Khoan một cái.

Trình Quý Khoan hiểu ý, tạm biệt hai .

Sau khi , Châu Tiểu Nhiễm hiếu kỳ : “Ngưng Ngưng, viên sĩ quan là ai , mới quen ?”

Nguyễn Ngưng gật đầu: “Quen khi Siêu bão Mặt Trời diễn , đó gia nhập đội bảo vệ. Còn thì , mấy ngày nay thế nào?”

Châu Tiểu Nhiễm : “Chúng tớ may mắn lắm.”

“Trước khi Siêu bão Mặt Trời diễn , ai cho nhà chúng tớ nhiều thức ăn và một ít vật dụng hàng ngày.”

“Nếu là thứ khác thì cũng thôi , nhưng tất cả đều là đồ ăn, vứt thì cũng quá dọa nên lúc chuyển nhà bọn tớ cũng mang chúng theo, chị của tớ vẫn còn trả cho đấy.”

, vẫn chuyện tớ chuyển nhà đúng ? Lúc cứ lo dọn đồ nên quên cho .”

Nói tới đây, Châu Tiểu Nhiễm thở dài: “Ai sẽ đột nhiên xuất hiện Siêu bão Mặt Trời, may là đống đồ ăn , nếu hai chị em bọn tớ c.h.ế.t đói .”

“Tớ là ai gửi những thứ đó, nếu bọn tớ nhất định sẽ đến cảm ơn đó.”

 

 

Loading...