Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 261

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:26:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Chỉ một cách giao dịch, các vận chuyển vàng đến địa điểm chỉ định, sẽ cho các vị trí hiện tại của lô hàng.”

Tôn Vĩnh Siêu trừng Nguyễn Ngưng.

Nguyễn Ngưng vô tội : “Anh Tôn, chúng cũng còn cách nào khác, đối với bọn họ, mấy s.ú.n.g đại bác.”

“Chúng s.ú.n.g đại bác nhưng sẽ tấn công của .” Tôn Vĩnh Siêu : “Được , đồng ý với biện pháp giao dịch của cô, nhưng nếu vấn đề với vàng…”

Nguyễn Ngưng : “ chắc chắn sẽ chạy thoát.”

Nguyễn Ngưng với : “Anh Tôn, nhanh ch.óng lấy vàng , ở tầng bảy của tòa nhà Tài chính cũ đợi các .”

Mặc dù bảy trăm năm mươi ký vàng trị giá hơn bốn triệu nhưng thật cũng nhiều lắm.

Không cần dùng công cụ chỉ cần dựa sức , ba mươi thôi cũng thể khiêng .

Tôn Vĩnh Siêu chỉ mất hai đến ba giờ để lấy vàng và đưa đến Tòa nhà Tài chính.

Nguyễn Ngưng dựa theo giao hẹn địa chỉ chứa vật tư cho .

Sau khi để một đội trông coi vàng và Nguyễn Ngưng, Tôn Vĩnh Siêu dẫn theo những khác nhanh ch.óng ngoài.

Khoảng hơn hai tiếng , ba quân nhân phấn khởi , báo cho những lưu thể rút lui.

Nói cách khách, giao dịch thành công.

Một tấn rưỡi thịt khô!

Mỗi trong bọn họ đều thịt để ăn!

Các chiến sĩ nhỏ vui mừng khôn xiết, chào Nguyễn Ngưng cùng rời .

Vì để chắc chắn Nguyễn Ngưng lập tức thu vàng trong gian.

Đầu tiên cô sử dụng công cụ ẩn , đó sử dụng chức năng dò xét địch ý ở xung quanh để thăm dò bộ phạm vi trong bán kính một mét, xác nhận Tôn Vĩnh Siêu theo .

Nguyễn Ngưng thở phào nhẹ nhõm, căn phòng chất đầy vàng, cất bảy trăm năm mươi ký vàng trong gian.

Ngay lập tức vàng biến thành một ngàn năm trăm tấn.

Cũng tức là chín triệu tệ.

Nguyễn Ngưng xếp chúng với vàng đó, mỉm ngọn núi nhỏ bằng vàng.

Mà bên cạnh vàng, gian của cô còn trống ba trăm mét khối.

Những nơi chuẩn cho chuyến xa trong hai tháng, gian càng lớn thì càng .

Cô lẩm nhẩm hai chữ “trở về” trong lòng, bóng Nguyễn Ngưng biến mất ngay tại chỗ.

Nguyễn Ngưng xuất hiện trong xe RV.

Lúc là rạng sáng, Nguyễn Thứ Phong và Châu Tố Lan vẫn đang đợi con gái, thấy cô trở về bọn họ mới thả lỏng bả vai.

Châu Tố Lan hỏi: “Đổi xong ?”

Nguyễn Ngưng gật đầu.

Nguyễn Thứ Phong tò mò: “Thực sự đổi thành vàng?”

Tay trái của Nguyễn Ngưng lấy một viên gạch bằng vàng cho ông , tay lấy một viên gạch bằng vàng khác.

Châu Tố Lan vui ngạc nhiên, bà cầm lấy thỏi vàng ước lượng: “Mẹ sống nhiều năm như nhưng từng thấy một viên vàng gạch, nó nặng bao nhiêu?”

Nguyễn Ngưng : “Một ký.”

“Một ký!” Hai mắt Châu Tố Lan phát sáng: “Trời ơi, một ký, tổng cộng con đổi bao nhiêu, một trăm viên ?”

Nguyễn Ngưng : “Sau khi nhân đôi lên là một tấn rưỡi.”

Châu Tố Lan ngẩn : “Bao nhiêu?”

Nguyễn Ngưng lặp : “Một tấn rưỡi.”

Nguyễn Thứ Phong cũng dọa đến choáng váng: “Một tấn rưỡi vàng, đó là bao nhiêu thỏi vàng thế, trị giá bao nhiêu tiền?”

Nguyễn Ngưng tủm tỉm: “Thật xài , chắc hơn chín triệu.”

Nguyễn Tứ Phong đột nhiên rạng rỡ: “Không tiêu cũng , con nhanh ch.óng lấy vàng , cho cha con thỏa thích.”

Nguyễn Ngưng dở dở nhưng cô hiểu tâm trạng của Nguyễn Thứ Phong, cô lấy bộ vàng trong gian .

Ừm, ánh vàng rực rỡ ch.ói mắt.

Nguyễn Thứ Phong khỏi mỉm : “Con gái, hôm nay con đừng thu nhé, cha ngủ núi vàng.”

Bình thường Châu Tố Lan là một vô cùng rụt rè, nhưng lúc gật đầu liên tục: “, đúng, cũng thử ngủ núi vàng.”

Nguyễn Ngưng vui đến mức nghĩ đến việc cất hết bộ vàng trong gian, xây thành một ngôi nhà thả nó .

Lúc , ý trong mắt Nguyễn Thứ Phong biến mất.

Tối hôm , Nguyễn Ngưng phân loại thịt khô và kẹo, cho túi vải nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-261.html.]

Đêm nay, Trình Quý Lịch sẽ xuất phát.

Cô quyết định sớm một chút, như sẽ nhiều hơn.

khỏi khu biệt thự lúc sáu giờ hơn, cô đến hầm trú ẩn lúc bảy giờ ba mươi phút.

Không ngờ nơi hôm nay vô cùng náo nhiệt, vì ở trong hầm trú ẩn, đốt hai cái bếp lớn ở bên ngoài, đó dọn ghế đẩu ngoài, trong đất trống háo hức chờ đợi.

Một bếp thì đang nấu cháo.

Một bếp khác đang xào rau.

Chỉ hơn bốn nghìn hộp cơm tự sôi nên ai cũng , cũng thể ăn hết ngay trong một .

Họ mở bao bì , đổ cơm bên trong nồi nấu thành cháo đặc.

Thêm thịt xông khói, xúc xích các loại rau khác nấu tất cả trong một nồi.

Hương thơm ngào ngạt của thịt lan tỏa bốn phía.

Những chờ ăn đều uống nước và khúc khích bên bếp lửa lớn.

Nguyễn Ngưng tìm Trình Quý Lịch ở trong đám , thấy cô đang chung một chỗ với Trình Quý Khoan.

Vừa thấy Nguyễn Ngưng, Trình Quý Lịch vội vàng kéo cô xuống cạnh : “Ngưng Ngưng, tới thật đúng lúc, hôm nay bọn tớ thịt ăn!”

Nguyễn Ngưng bầu khí ảnh hưởng, mặt cũng hiện lên ý .

Trình Quý Lịch : “Không ngờ khi xuất phát chuyện như .”

ghé sát tai Nguyễn Ngưng, nhỏ giọng : “Thiếu tướng Tôn cho mỗi trong đội viễn chinh của chúng tớ thêm năm gói mì ăn liền, hai hộp lẩu tự sôi và mười cái bánh mì nhỏ.”

Hai mắt Trình Quý Lịch phát sáng: “Ngưng Ngưng, tớ giàu to !”

Nguyễn Ngưng dở dở : “ , giàu to .”

“Cậu gì, tớ để cho .”

Nguyễn Ngưng : “Tớ lấy mấy thứ đó gì, xa như , mang theo đường còn thể bổ sung thể lực.”

Nói xong, cô lặng lẽ nhét chiếc túi vải nhỏ Trình Quý Lịch: “Đây là vật tư mà em các gửi ở chỗ tớ, bên trong kẹo, lẽ sẽ tan chảy.”

dùng để ngọt miệng thì thành vấn đề.”

Trình Quý Lịch hì hì : “Tớ , yên tâm , tớ chắc chắn thể bình an trở về.”

Nguyễn Ngưng ừ một tiếng.

Chẳng bao lâu, thức ăn bếp nấu chín.

Đây là vật tư của trại tị nạn, cách khác nào thấy cũng phần.

Nguyễn Ngưng cũng chia cho một chén cháo và một chén rau xào nhỏ.

Hai mắt Trình Quý Lịch sáng lên: “Không ngờ nhiều thịt, nhiều nước, nhiều rau như , sung sướng quá.”

ăn nhanh.

Mặc dù thỉnh thoảng nhà họ Trình thể tự nấu nướng nhưng chắc chắn đủ cơm ăn áo mặc.

Trình Quý Lịch từ từ nếm thử, đáng tiếc cô ăn ngấu nghiến, khi uống hết chén cháo vẫn thấy no, bèn lấy nửa cái bánh quy nén ăn chung với thịt xào.

“Thơm quá, thật sự ăn ngon.”

Trình Quý Lịch Nguyễn Ngưng: “Ngưng Ngưng, mau ăn , nếu tớ sẽ cướp của đấy.”

Nguyễn Ngưng dở dở .

Bên , Trình Quý Khoan em gái ruột của với ánh mắt ngập ý .

Bữa cơm thịnh soạn vơi nỗi buồn chia tay, khi ăn xong, Trình Quý Lịch liền hưng phấn thu dọn hành lý.

Ngoài quần áo và v.ũ k.h.í, thứ bọn họ mang theo nhiều nhất chính là đồ ăn và dép lê.

Dọc đường bọn họ sẽ phá hư bao nhiêu đôi dép.

Nghĩ đến đây, Nguyễn Ngưng nhịn đỏ mắt.

Trình Quý Lịch ôm lấy cô.

“Cậu yên tâm, tớ nhất định sẽ trở về an .”

Nguyễn Ngưng ừ một tiếng: “Tớ mang cho mấy viên lọc nước, nếu tìm nước uống nước sạch, ?”

Giọng Trình Quý Lịch nghẹn ngào: “Được.”

Ngoài ba bọn họ đang chào tạm biệt, Tôn Vĩnh Siêu cũng đang chuyện với Nghiêm Nhược Tuyết.

Khác với thái độ thản nhiên của Nghiêm Nhược Tuyết, Tôn Vĩnh Siêu bày vẻ mặt bất đắc dĩ lo lắng.

Nguyễn Ngưng ở bên cạnh vui vẻ , trị Tôn Vĩnh Siêu .

Chín giờ tối, đội viễn chinh thừa dịp ban đêm bắt đầu xuất phát.

Nguyễn Ngưng lặng lẽ liếc mắt Trình Quý Khoan, trai đang cảm thấy thế nào.

 

 

Loading...