Vẻ mặt Lý Ngọc đầy bất ngờ: “Có thì đó, nhưng mà chỗ đó cách xa phòng bảo an, bình thường hầu như đều ở chỗ nào gần cửa một chút.”
Nguyễn Ngưng : “Anh cứ dẫn là , chúng thích yên tĩnh.”
Bốn tiếp tục sâu bên trong, dừng một căn biệt thự đơn.
Xung quanh đây ai, thậm chí hai dãy phía cũng ở.
Nguyễn Ngưng dạo bên trong một vòng: “Chọn căn .”
Mặt trời sắp mọc , nếu cứ tiếp tục rề rà chắc chắn sẽ phơi nắng, chẳng bằng lựa chọn xong sớm.
Cô lấy một gói t.h.u.ố.c lá trong ba lô : “Cái chắc là đủ một tháng tiền thuê nhà nhỉ?”
Lý Ngọc lập tức rộ lên: “Đủ đủ , cứ an tâm ở đây, lập tức sang bên báo cho phòng bảo an một tiếng.”
“Nếu như cái gì hiểu, hoặc là cần giúp gì cũng thể đến công ty tìm .”
Đây là ám chỉ cô thể quan hệ cửa ?
Nguyễn Ngưng tủm tỉm gật đầu.
Chờ , trời cũng tờ mờ sáng.
Nguyễn Ngưng và cha phòng ngủ lớn nhất, đó dọn bộ gia cụ bên trong ngoài thì thả giường nệm trong gian .
Nguyễn Thứ Phong : “Con lấy điều hòa đây , để cha nhân lúc trời còn sáng lắp đặt.”
Nguyễn Ngưng “” một tiếng, đặt cục nóng máy lạnh bên ngoài ban công.
Châu Tố Lan cũng lấy một ít cây xanh và hoa tươi trong gian gieo trồng .
Sau khi sắp xếp đơn giản xong, căn nhà trở nên ấm áp hơn nhiều, Nguyễn Ngưng bắt đầu sắp xếp băng trong nhà, vì hạ nhiệt độ nhanh ch.óng, cô thả băng khắp nơi giống như một cái kho lạnh.
Kéo hết tất cả rèm trong nhà , Nguyễn Ngưng lấy chiếc xe RV đặt trong phòng khách ở tầng một, thì sẽ cả vòi sen để tắm, lược bớt ít rắc rối.
Sau khi sắp xếp xong, nhiệt độ bên ngoài lên tới năm mươi hai độ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-274.html.]
Ba rửa mặt qua loa, đó ăn một ít món kho nhanh ch.óng ngủ bù.
Đến một giờ sáng, Nguyễn Thứ Phong ở canh biệt thự, còn Nguyễn Ngưng và Châu Tố Lan ngoài dạo.
Hai đến chợ ở bờ biển.
Giờ còn rộn ràng hơn cả buổi sáng, cũng là mua bán.
Nguyễn Ngưng và Châu Tố Lan đông tây, phát hiện tất cả hàng hóa ở đây đều là đồ khô.
Dù thì với nhiệt độ bây giờ, phơi khô hải sản sẽ dễ bảo quản hơn nhiều.
Lúc khi Nguyễn Ngưng tích trữ hàng hóa tích trữ nhiều hải sản, đến rong biển khô cũng quên mua, bây giờ giờ heo trong gian đủ ký để thịt, chỉ chờ rong biển là thể nấu canh xương sườn rong biển.
Sau khi hỏi hai quầy, cuối cùng cô dùng một ký bánh quy nén để đổi nửa ký rong biển khô.
Giá cả quá đắt đỏ, Nguyễn Ngưng quyết đoán mua hết hai ký rưỡi rong biển của một quầy hàng nọ.
Nguyễn Ngưng và Châu Tố Lan ngoài dạo một vòng, lén cất rong biển trong gian, đó tiếp tục mua sắm.
Có một quầy hàng bán tôm khô.
Tuy rằng là tôm khô nhưng tôm của quầy to, Nguyễn Ngưng thấy thích, cô hỏi ông chủ: “Cái bán thế nào?”
Ông chủ : “Một gói bánh quy nén một con.”
Nguyễn Ngưng “ồ” lên một tiếng: “Đắt ?”
Ông chủ cầm lấy một con tôm khoa tay múa chân: “Cô xem tôm của , đây là tôm tự nhiên, nếu do thiên tai hải sản thể vận chuyển xa thì bình thường đủ sức ăn tôm thế .”
Nguyễn Ngưng dở dở .
Ông chủ tiếp tục : “Hơn nữa cô xem con tôm to ghê , năm con tôm nặng hơn nửa ký, đây còn là tôm khô đó.”
Nguyễn Ngưng đáp : “Được thôi, mua mười con.”
Nét mặt ông chủ lập tức lộ vẻ vui mừng, nhanh ch.óng giao dịch với Nguyễn Ngưng.
Say đó cô mua thêm mười ký rong biển, một ký rưỡi tôm, còn mua thêm cả bào ngư khô.