Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 287

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:26:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

“Mọi đều cảm thấy biển bây giờ nhất định nguy hiểm, bằng một ký bánh quy nén, đây chỉ là tiền bán mạng mà thôi.”

Mặc dù lời của Văn Mai , nhưng việc biển quả thực nguy hiểm.

Ngoài những tai họa khó lường còn những vụ “cướp biển”.

Tất nhiên, nếu thể khơi sớm hơn những khác thì tình hình sẽ khác.

Nguyễn Ngưng : “Còn chuyện gì ?”

Văn Mai suy nghĩ một chút: “Có một đàn ông kỳ lạ tới gặp Trình Quý Khoan, đây coi là chuyện?”

Nguyễn Ngưng nheo mắt : “Người đàn ông kì lạ gì cơ, cụt tay?”

Văn Mai : “ ấn tượng gì về . Anh cạo râu, bẩn thỉu, mặc một cái áo khoác to đùng trong thời tiết nóng nực như .”

Nguyễn Ngưng cau mày.

Văn Mai : “Anh chỉ tới một , hai gì, dù chuyện cũng chỉ như .”

Nếu cụt tay chắc chắn dễ phát hiện, Sở Định Phong nhất định sẽ nghĩ cách che giấu.

Có điều sẽ dám tìm Trình Quý Khoan, thể đây là quen cũ của Trình Quý Khoan, tìm để tống tiền mà thôi.

Nguyễn Ngưng hỏi: “Trừ những thứ , còn cái gì kỳ lạ hơn ?”

Văn Mai lắc đầu.

Nguyễn Ngưng hiểu, chào tạm biệt Văn Mai, dậy rời khỏi hầm trú ẩn.

Khi cô bước đến cửa thì thấy thứ gì đó mặt đất. Hầm trú ẩn dùng đèn dầu, ánh đèn mờ mờ ảo ảo. Nguyễn Ngưng tới gần mới phát hiện đó là một miếng bánh quy nén, cô khó hiểu cầm túi đóng gói lên, đúng là bất cẩn, đến đồ ăn mà cũng đ.á.n.h rơi.

Lúc , Tôn Vĩnh Siêu từ ngoài trong, cứ cúi đầu xuống như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Nhìn thấy Nguyễn Ngưng, phản ứng đầu tiên của chính là bất ngờ, đó : “Cô Nguyễn, lâu gặp.” Nguyễn Ngưng bình tĩnh : “Thiếu tướng Tôn, lâu gặp. thấy hình như đang tìm kiếm thứ gì đó.”

Anh gan đang tìm bánh quy nén, dù cũng là một thiếu tướng: “Không, , tìm kiếm gì cả.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-287.html.]

Nguyễn Ngưng đưa tay , trong lòng bàn tay cô là một gói bánh quy nén: “Vậy ? Đây là thứ nãy mới nhặt . thấy thiếu tướng Tôn đang tìm đồ nên tưởng đ.á.n.h rơi.”

Tôn Vĩnh Siêu ngờ bánh quy Nguyễn Ngưng nhặt , lòng đau như cắt, khổ: “Làm thể thế ? Nhất định là thằng ngốc nào bất cẩn đ.á.n.h rơi.”

Nguyễn Ngưng , cất bánh quy nén : “Vậy lát nữa sẽ gửi đến văn phòng tìm đồ thất lạc nhé?”

Tôn Vĩnh Siêu chiếc bánh quy nén cuối: “Được , cô gửi , bận việc.”

Nguyễn Ngưng cố gắng nhịn : “Được.”

Sau khi “thằng ngốc” , Nguyễn Ngưng khỏi vui mừng, cô đang định đến văn phòng tìm đồ thất lạc của trại tị nạn thì thấy Trình Quý Khoan từ bên ngoài .

Vì lười bộ cho nên Nguyễn Ngưng đó đợi .

Sau đó, cô thấy tiếng “bịch”, một chiếc túi vải rơi khỏi túi của Trình Quý Khoan.

Tình cờ là cái cô đưa.

Trong lòng Nguyễn Ngưng cảm thấy ngạc nhiên, hai mắt tỏa sáng: “Hệ thống, đây là vận may liên tục ?”

Hệ thống trả lời: “Đây là một vận may liên tục, nhưng vận may liên tục chỉ giới hạn như .”

Nói cách khác, việc tạo vận may hai liên tiếp nhất thiết là nhặt thứ gì đó.

“Cái kích hoạt mỗi ngày ?”

Hệ thống: “Không , vận may liên tục liên quan đến giá trị điểm may mắn, nhưng nó vẫn là một yếu tố kích hoạt dựa theo xác xuất.”

Nguyễn Ngưng mỉm , cao giọng : “ Anh Trình, đ.á.n.h rơi cái gì kìa.”

Trình Quý Khoan tập trung suy nghĩ, khi ngẩng đầu lên thấy cô, phản ứng đầu tiên chính là sửng sốt.

Nguyễn Ngưng chỉ tay xuống đất: “Anh đ.á.n.h rơi thứ gì đó.”

Trình Quý Khoan hồn , nhanh ch.óng nhặt cái túi vải mặt đất lên.

Trong mắt tự trách.

 

 

Loading...