Nguyễn Ngưng : “Đều trải qua mưa axit hai tháng liền, cái gì chịu nổi chứ.”
Châu Tố Lan lắc lắc đầu, hỏi sang chuyện khác: “Chúng bao giờ xuất phát căn cứ Minh Nhật?”
Bây giờ cảnh động đất an , Nguyễn Ngưng nghĩ tới Sở Định Phong bên , cũng nhớ tới cha ở đây.
Cuối cùng Nguyễn Thứ Phong đưa quyết định, bọn họ cùng .
Nguyễn Ngưng phản đối hai , cuối cùng đành bỏ phiếu tán thành chủ trương của Nguyễn Thứ Phong.
Nguyễn Ngưng : “Ngày mai , tối nay chúng ăn một bữa gì , dù cả thành phố đều ai, chúng tiệc nướng nhé.”
Châu Tố Lan vui vẻ.
Bọn họ ngày thường ăn uống tệ, nhưng đúng là lâu ăn mấy đồ như đồ nướng.
“Vậy , thái thịt bò và thịt ba chỉ, nướng thêm tí chân gà với ngô nhé, thêm cà tím nữa.”
Nguyễn Ngưng bổ sung: “Khoai tây miếng nướng lên mới là ngon nhất.”
Châu Tố Lan: “Đương nhiên sẽ thiếu khoai tây của con.”
Buổi tối trời mưa, Nguyễn Ngưng lấy từ trong túi gian một cái vỉ nướng, than khói và mấy loại gia vị.
Nguyễn Thứ Phong tỉnh dậy, thấy giá nướng vội : “Để cha nướng, tay nghề của cha nhất, thể để lãng phí nhiều đồ ăn ngon như .”
Châu Tố Lan đang chuẩn tỏi, hừ hừ hai tiếng: “Ông yên tâm, ai tranh với ông .”
Nguyễn Thứ Phong hắc hắc.
Đang lúc nướng đồ, mặt đất rung chuyển một hồi.
Trận động đất mạnh, vỉ nướng tí nữa là rơi xuống đất, Châu Tố Lan nhanh tay nhanh mắt, vội vàng đem đồ đạc cất hết túi gian.
Đợi tới khi vững , từng cơn dư chấn lượt qua .
Châu Tố Lan lấy giá nướng và băng ghế , thở dài : “Chả lúc nào yên .”
Nguyễn Thứ Phong an ủi vợ: “Như bây giờ mà, nếu chúng bàn tay vàng , khéo khi gặp Diêm Vương .”
Châu Tố Lan thấy vui hơn chút nào.
Ba tiếp tục ăn đồ nướng, tiểu Hắc ở bên cạnh mắt mở to chờ rửa bát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-330.html.]
Cả buổi tối ai gì.
Ngày thứ hai, Nguyễn Ngưng và Châu Tố Lan dậy từ sớm, cùng Nguyễn Thứ Phong xuất phát.
Bọn họ chọn cao tốc, bởi vì khả năng cao tốc cắt đứt , mà kể cả cắt đứt, con đường đó băng núi băng đèo cũng an .
Lái xe cũng tiện.
Nguyễn Ngưng quyết định lôi từ trong túi gian ba chiếc xe máy điện, nó chỉ địa hình mà còn tiết kiệm năng lượng.
Chỉ là cao tốc, cũng biển báo, bọn họ chỉ thể di chuyển với tốc độ chậm, thỉnh thoảng còn gặp mấy đoạn đường nứt vỡ, chỉ thể vòng qua.
Một khi đường vòng thì dễ lạc.
Buổi tối, ba cũng chính xác họ đang ở , chỉ là mặt vài căn nhà gỗ thấp tầng, mà phần lớn cũng sụp đổ.
Bọn họ bộ thêm một đoạn, tới một cách xa mấy ngôi nhà đó thì bắt đầu dựng lều trại.
Nguyễn Thứ Phong một đêm ngủ, cho nên khi trong lều ăn chút đồ ăn liền nhanh ch.óng ngủ bù.
Nguyễn Ngưng để Châu Tố Lan gác nửa đêm, bản thì gác nốt nửa đêm còn .
Lúc cô tỉnh dậy là gần một giờ sáng, trời một mặt trăng tròn vành vạnh, xung quanh là bầu trời đầy .
Ban đêm, thực cũng tối tăm tới .
Nguyễn Ngưng đống lửa, hiếm khi hứng thú ngắm bầu trời.
Lúc , hệ thống đột nhiên cảnh báo: “Ký chủ, phát hiện địch nhân cao cấp đang tiếp cận trong phạm vi ba mươi mét.”
“Nhân loại, mười ba .”
Nguyễn Ngưng nhướng mày, nơi hoang vu hiu quạnh, thể tản cư ?
Cô bình tĩnh lấy từ trong túi gian một khẩu s.ú.n.g ngắn, đến lều đ.á.n.h thức ba cô dậy.
Châu Tố Lan đang định hỏi thì Nguyễn Ngưng đưa ngón tay lên che miệng bà, dấu im lặng.
Lúc Châu Tố Lan hiểu , Nguyễn Ngưng nhanh ch.óng đưa cho bà một khẩu s.ú.n.g.
Lúc hệ thống tiếp tục phát cảnh báo: “Ký chủ, phát hiện trong phạm vi 20m địch nhân cao cấp đang tiếp cận.”
“Nhân loại, mười ba .”