Trịnh Khôn Lục Tân Hoa.
Lục Tân Hoa giơ tay tát con trai một cái: “Lục Trạch, ?”
Lục Trạch uất ức nhưng dám lên tiếng.
Lúc Trịnh Khôn mới : “Con cái trẻ non nên khó tránh khỏi phạm sai lầm, là tội, Lục Trạch phận của Lệ Lệ đúng ?”
“Anh Lục , chuyện so đo, dẫn con về dạy dỗ .”
Ông Trình Nghĩa Lãng : “Cậu hấp hấp tấp quá, dù cũng xảy chuyện gì, rút s.ú.n.g ở khu S?”
Trình Nghĩa Lãng cúi đầu, : “Thủ lĩnh, là do nóng vội quá, thấy chị dâu bắt nạt là cảm thấy như ngài đè đầu cưỡi cổ, cho nên còn sức nghĩ đến đó là ai.”
Trịnh Khôn : “Được , giải tán .”
“Hôm nay là do vợ ngoài dẫn theo , lát về cũng sẽ cẩn thận dạy dỗ cô .”
Một câu nhưng lọt tai những ở đây đều mang theo những ẩn ý khác.
Nhất là Trình Nghĩa Lãng.
Anh ngẩng đầu về phía Trịnh Khôn, thấy nét mặt ông vẫn hiền lành, cứ như phát hiện điều gì cả.
Lục Trạch tức giận thôi, để mặc cha kéo về lều trại.
Còn Nguyễn Ngưng bên ngoài hóng chuyện, cô cũng hóng rõ ràng lắm, đến tận khi tản , cô mới chạy tìm Tiểu Tam T.ử hỏi thăm.
Tiểu Tam T.ử nhiệt tình giải thích cẩn thận cho cô, đó còn tổng kết : “ thấy hai cha con nhà sống bao lâu , ngờ dám động tay động chân với phụ nữ của thủ lĩnh.”
Nguyễn Ngưng tò mò hỏi: “Cô gái tên Lệ Lệ địa vị thế nào?”
Tiểu Tam T.ử : “Được mang về khi đ.á.n.h hạ căn cứ Bàn Cổ.”
Nguyễn Ngưng lên một tiếng, tiếp tục truy hỏi nữa.
Tiểu Tam T.ử vội vàng hóng chuyện chỗ khác, cuộc sống thời tận thế nhàm chán, hiển nhiên chuyện k*ch th*ch đầu óc nhiều , trở thành chủ đề bàn tán xôn xao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-338.html.]
Nguyễn Ngưng suy nghĩ một lúc, trốn đến một chỗ vắng dùng thiết tàng hình, lén trốn trong trại Trịnh Khôn.
Ông đang trò chuyện với Trình Nghĩa Lãng, Lệ Lệ cũng bên cạnh.
Vẻ mặt Trình Nghĩa Lãng vẫn tràn đầy tức giận: “Thủ Lĩnh, nên để thằng ranh con lợi, nếu cha con họ còn tưởng căn cứ Minh Nhật của chúng dễ ức h**p.”
Trịnh Khôn : “Bây giờ còn bọn họ giấu lương thực ở , chờ thăm dò rõ ràng .”
Trình Nghĩa Lãng liếc Lệ Lệ một cái: “ mà thủ lĩnh , chị dâu chịu nhục nhã vì sàm sỡ.”
Lệ Lệ im lặng lau nước mắt.
Trịnh Khôn vẫy tay gọi cô .
Lệ Lệ nhanh chân chạy tới, đùi Trịnh Khôn.
Trình Nghĩa Lãng cụp mắt, mí mắt run run.
Trịnh Khôn , hỏi Lệ Lệ: “Có còn cảm thấy tủi ?”
Lệ Lệ : “Dạ còn nữa ạ, nhưng em sợ quá, khiến bé con trong bụng cũng sợ theo.”
Trịnh Khôn xoa bụng cô : “Không , ở đây xem ai to gan dám chạm cô?”
Ông đưa tay s* s**ng eo Lệ Lệ, ngẩng đầu với Trình Nghĩa Lãng: “Cậu đừng mãi ở đây nữa, ngoài nghỉ sớm , tối nay đừng quên tuần tra đó.”
“Còn nữa, hôm nay rút s.ú.n.g trong khu S là sai, nhưng cũng coi như công cứu chủ, tự sang kho hàng chọn một thứ .”
Nét mặt Trình Nghĩa Lãng đầy mừng rỡ: “Cảm ơn thủ lĩnh.”
Chờ khỏi đây, Trịnh Khôn vài câu trấn an Lệ Lệ, để cô tự về lều của .
Một lát , ông lạnh lùng với vệ sĩ cận của : “Lát nữa tập hợp mười , tối nay ngoài với một chuyến.”
Tuy rằng vệ sĩ cận của ông rõ, nhưng cũng lập tức đồng ý.
Nguyễn Ngưng cạnh đó nhướng mày lên, đoán chừng đêm nay Trịnh Khôn với Trình Nghĩa Lãng trở mặt , trai cò đ.á.n.h , ngư ông nào lợi đây.