Lệ Lệ kêu lên “ôi chao” một tiếng: “Bụng đau quá, thật sự đau.”
“Hu hu hu.”
Trịnh Khôn tiếng của cô cho nhức hết cả đầu, nếu nể mặt đứa con trong bụng cô , ông sớm tiễn đàn bà gặp Diêm Vương.
mà nhỡ ?
Nhỡ thật sự là con ông thì ?
Dù cũng sinh xem, nhất là con của ông , nếu mà lớn lên giống khác, đến lúc đó b*p ch*t cũng muộn.
Nghĩ đến đây, Trịnh Khôn từ giường dậy, mặt vô tình : “Từ Ngọc Lệ, cô đừng trò, cho rằng là nỡ g.i.ế.c cô ?”
Lệ Lệ lập tức im miệng.
Cuối cùng Trịnh Khôn thể ngủ ngon giấc.
Một lều, ba con , mỗi mang trong lòng suy nghĩ khác .
Nguyễn Ngưng ngẫm nghĩ, đó cô khỏi lều, về cái ổ nhỏ của .
Ngày hôm , bộ doanh trại thần hồn nát thần tính.
Tin tức Trình Nghĩa Lãng c.h.ế.t truyền , những từng quan hệ với càng cẩn thận hơn, quan hệ cũng sợ vạ lây cá trong chậu, chuyện cũng liên quan đến danh dự của thủ lĩnh, đều dám ngang nhiên bàn tán.
Nguyễn Ngưng im ở nhà tranh mà dựng gặm lương khô, lúc Tiểu Tam T.ử lắc lư đến, chạy lên hỏi: “Người em, còn khoai tây .”
Nguyễn Ngưng cho lương khô đang gặm dở.
“Không thật ?” Tiểu Tam T.ử bắt đầu nhớ đến hương vị thơm ngon đó, đó : “Không tên họ Lục nữa, mà , chắc chắc tên đó giấu ít.”
Nguyễn Ngưng : “Có lẽ thế.”
Tiểu Tam T.ử về phía Nguyễn Ngưng, tò mò hỏi: “Rốt cuộc Tân Hy Vọng trông như thế nào?”
Thật Nguyễn Ngưng cũng chỉ qua một : “Cũng chỉ thế thôi, căn cứ mới vẫn đang tu sửa, đều ở huyện Doanh Nham, khi động đất cũng gần giống như chỗ , ngoài trời ở.”
Tiểu Tam T.ử : “Thế lúc nhàm chán thì gì, đ.á.n.h bài giống chúng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-342.html.]
Nguyễn Ngưng nghĩ một chút: “Bên cũng phân chia công việc, việc cơm ăn, ngày thường đều tìm việc mà .”
“Còn cái mỏ than, mỏ than ?”
Tiểu Tam T.ử cạn lời: “Mẹ nó, dù gì cũng đứa thất học, mỏ than.”
Nguyễn Ngưng : “Phải đào quặng, đủ loại việc, mỗi ngày đều việc .”
Dường như Tiểu Tam T.ử nghĩ tới cái gì đó: “Vậy ?”
Một lát , sang chuyện khác: “Tối hôm qua hình như động đất ít hơn chút, hôm nay chuẩn ngoài dạo, cùng ?”
Nguyễn Ngưng hỏi: “Hiện tại bên ngoài còn thể tìm đồ ăn ?”
Tiểu Tam Tử: “Tìm thấy, cho nên Lỗ tính mang chúng diệt căn cứ Hồng Lang, đoạt đồ ăn của bọn họ.”
Nguyễn Ngưng căn cứ Hồng Lang là nơi nào, chẳng qua xem là cái căn cứ nhỏ, cho nên bọn Tiểu Tam T.ử mới thể bảo diệt là diệt.
Nếu mà đ.á.n.h thật, bao nhiêu đồ ăn cũng khó mà .
Nguyễn Ngưng tham gia chuyện , giả bộ sợ hãi: “ , từng g.i.ế.c , đến cả s.ú.n.g còn dùng.”
“Xì, tưởng Tân Hy Vọng lắm, thì chẳng tác dụng gì.” Tiểu Tam T.ử tỏ vẻ khinh thường, đó dậy rủ rê khác .
Nguyễn Ngưng vô cảm tiếp tục gặm lương khô.
Bởi vì tìm mục tiêu phấn đấu, buổi sáng ít ngoài, Nguyễn Ngưng cũng ngoài dạo một vòng đó ôm một bó củi về.
Ở phía nhà tranh, cô nhóm lửa, đó lấy hai cái lu bằng sắt, đặt ở phía đun nước.
Đang nước sôi sùng sục trong lu, một đàn ông đột nhiên xuống phía đối diện đống lửa, Nguyễn Ngưng nhướng mắt liếc một cái, phát hiện là Lục Trạch.
Cô lập tức nở nụ rạng rỡ: “Chào buổi sáng, chủ Lục.”
Lục Trạch xem xung quanh: “Hôm nay ít thế?”
Nguyễn Ngưng : “Tất cả ngoài đ.á.n.h căn cứ khác .”
“Căn cứ khác?” Lục Trạch vô cùng tò mò.
Nguyễn Ngưng : “ cũng rõ lắm, chắc là một cái căn cứ nhỏ nào đó ở xung quanh đây?”