Sở Định Phong cảm thấy vô cùng nhục nhã, nghiến răng nghiến lợi lao về phía .
Hai tiếp tục chạy về phía tầm mười phút, cuối cùng cũng gặp đến đón, Lệ Lệ thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ chạy tới chào: “Chị Lưu, chị Châu.”
Hai tầm độ ba mươi tuổi, khi thấy Lệ Lệ, họ nở nụ chào hỏi cô .
Một trong đó : “Tốt lắm, chúng nhanh ch.óng rời thôi, đừng để bọn họ đuổi kịp.”
Lệ Lệ gật đầu.
Lúc trong lòng Sở Định Phong dấy lên nghi hoặc, tự hỏi bên Lệ Lệ giúp đỡ thế, nhưng khi thấy đó là hai phụ nữ, cũng để ý nhiều.
Hai lớn tuổi, hợp khẩu vị của .
Sở Định Phong ước gì càng nhiều phụ nữ càng .
Bốn tiếp tục bỏ chạy, Nguyễn Ngưng suy nghĩ một lúc chạy theo, đó cô dùng thuật cải trang biến thành Lệ Lệ, đó chờ hơn nửa tiếng.
Từ xa, một nhóm từ căn cứ Minh Nhật tới.
Nguyễn Ngưng đợi cho đến khi họ phát hiện cô đó cô sẽ giả vờ sợ hãi và chạy về phía Nam.
Đội đó lập tức đuổi theo, chạy hét lớn: “Bà nhỏ , cô mau đầu hàng chịu trói , nếu chúng sẽ khách sáo với cô nữa .”
Nguyễn Ngưng phớt lờ bọn họ.
Tên cầm đầu rút s.ú.n.g : “Chỉ huy căn cứ lệnh b.ắ.n . Nếu tuân lệnh, đừng trách chúng tàn nhẫn.”
Nói đến đây, cảm thấy chút kỳ lạ, bà nhỏ thể chạy nhanh đến mức một đám đàn ông khó thể đuổi kịp.
“Bằng” một tiếng, b.ắ.n một phát s.ú.n.g chỉ thiên.
Nguyễn Ngưng chạy trốn phía càng co giò chạy nhanh hơn.
Hai hai rượt đuổi tầm mười phút, đám bắt đầu th* d*c, nhưng Nguyễn Ngưng ở phía vẫn còn khỏe lắm.
“Mẹ kiếp, chỉ huy căn cứ cho vợ ăn cái gì ? Đây mà là m.a.n.g t.h.a.i ?”
Ánh mắt đàn ông dữ tợn : “Lấy s.ú.n.g cho , mau b.ắ.n !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-347.html.]
Nghe xong, Nguyễn Ngưng quyết định sẽ bỏ chạy thật.
Lúc , mặt đất đột nhiên rung chuyển.
“Mẹ kiếp!” Đội ngũ phía đều giật sợ hãi.
Nguyễn Ngưng cũng cảm thấy độ rung của trận động đất , xung quanh nhiều nhà thấp, cô vội vàng chạy đến một trong đó, lập tức dùng máy định vị về RV.
Ở nơi cô rời khỏi, mặt đất nhanh ch.óng nứt .
Những truy đuổi Nguyễn Ngưng vững, lượt rơi xuống vực sâu.
Trong RV, Nguyễn Ngưng nhanh ch.óng kéo bố cô khỏi xe, cho xe gian, chờ mặt đất trở nên định .
Châu Tố Lan thể vững, bà và Nguyễn Thứ Phong đỡ : “Chuyện gì ? Tại tiếng động lớn như ?”
Nguyễn Ngưng cũng , bây giờ lấy tiểu thuyết gốc cũng thể .
Thông thường động đất kéo dài lâu, nhưng nó kéo dài tận mấy phút trời, mặt đất giống như cái điện thoại rung lên bần bật, ngừng lắc lư.
May mắn là chỗ bọn họ hề sụp lún.
Không bao lâu trôi qua, nhưng cuối cùng xung quanh dần trở nên định .
Châu Tố Lan vẫn còn sợ hãi: “Thật đáng sợ, thật sự giống như thứ mà tới ?”
Nguyễn Thứ Phong bổ sung: “Địa long xoay .”
“ , giống như một con rồng lật nhào lòng đất, đ.á.n.h ngã chúng .” Châu Tố Lan thở dài: “Không trong tiểu thuyết miêu tả đây là trận động đất nào.”
Nguyễn Ngưng cũng nên lấy tiểu thuyết gốc .
Chẳng bao lâu, cô đưa kết luận: “Đó là thời điểm đảo quốc bên cạnh phá hủy.”
Châu Tố Lan : “Điều đó nghĩa là sẽ mưa axit.”
Nguyễn Ngưng gật đầu: “ lớn bằng , một tuần mới tới, đến lúc đó chúng thể tìm chỗ trốn.”
Châu Tố Lan quen với việc thiên tai liên miên nên sang hỏi: “Chúng nên gì ở đây?”
Nguyễn Ngưng : “Con cảm thấy lẽ vấn đề lớn lắm , chúng chỉ cần xác nhận tình hình của Sở Định Phong là , cần để mắt tới mỗi ngày.”