Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 428

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:30:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Ba chậm rãi lui về một góc xa cửa, mất hết sức lực ngã xuống đất.

Nguyễn Ngưng đó nhúc nhích.

Khoảng chừng hai ba phút , ba hồi phục sức khỏe, cô gái liếc Nguyễn Ngưng, ba liền tụ tập thấp giọng thảo luận.

Nguyễn Ngưng cách bọn họ xa, bọn họ đang cái gì, hai ba câu, cô gái đại diện tới chỗ Nguyễn Ngưng.

Nguyễn Ngưng bày vẻ đề phòng.

Hình như cô gái hổ, tiên chào hỏi: “Cảm ơn cô chặn cửa , bằng thể ba chúng mất mạng.”

Nguyễn Ngưng dừng một chút: “Là điều nên , bây giờ sống sót dễ.”

Cô gái thở phào nhẹ nhõm: “Bốn chúng vốn đang trốn trong phòng lầu. Không ngờ một khác c.ắ.n mà báo cho chúng , đó đột nhiên biến thành tang thi.”

“Kết quả là ầm ĩ lớn như , chúng chỉ thể chạy lên tầng cao nhất.”

Nguyễn Ngưng suy nghĩ một chút: “Mấy thật sự lợi hại, thể an thoát khỏi tình huống nguy hiểm như .”

Cô gái : “Chúng đều là dị năng giả.”

Nguyễn Ngưng ngây : “Dị năng giả?”

Cô gái còn tưởng Nguyễn Ngưng dị năng giả là gì nên giải thích: “Chính là siêu năng lực đó? Anh cao đó sức mạnh lớn, còn thể phóng điện, còn là dị năng giả hệ thủy.”

“Chúng đều thức tỉnh dị năng hai ngày .”

Nguyễn Ngưng bày dáng vẻ ngạc nhiên: “Khó mấy cô thể chạy lên đây, thật sự dễ dàng.”

Cô gái khiêm tốn : “Không, chúng chỉ mới thức tỉnh dị năng nên sử dụng còn thành thạo, khả năng phối hợp cũng cao, với dị năng của cũng gây sát thương mạnh.”

Nguyễn Ngưng: “Có năng lực thì , cần lo lắng nước để uống.”

,” cô gái Nguyễn Ngưng, hỏi: “Cô lên lầu một bao lâu , thấy cô ba lô, cô khát nước ?”

Nguyễn Ngưng lắc đầu, chỉ một góc khuất: “Thật đồ đạc của đều giấu ở đó, sợ các cô giật mất nên mang theo.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-428.html.]

Cô gái lập tức : “Cô yên tâm, chúng sẽ cướp đồ của cô .”

Nguyễn Ngưng gật đầu, tới đó, lặng lẽ lấy ba lô từ trong gian , đeo lên lưng.

Đối với ba bọn họ, đồ ăn là chuyện , cô gái thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng : “Tiếp theo cô dự định gì ?”

Nguyễn Ngưng lắc đầu: “Không .”

Cô gái: “Nhiều tang thi như , chắc cũng hy vọng sẽ đến cứu chúng , chúng tìm cách từ từ dọn dẹp chúng trốn thoát.”

“Hai ngày tới chúng sẽ luyện tập sử dụng dị năng, nếu như cô bằng lòng thì thể theo chúng .”

Nguyễn Ngưng suy nghĩ một chút, hỏi: “Làm thế nào để thức tỉnh dị năng?”

Cô gái: “Không , tự nhiên xuất hiện, cảm giác gì đặc biệt.”

Nguyễn Ngưng gật đầu.

Sau đó, Nguyễn Ngưng cả ba họ đều là sinh viên, cô gái và dị năng hệ lôi yêu của , còn nam sinh còn là bạn cùng phòng của trai .

Ban đầu bọn họ chỉ ngoài dạo, ai ngờ gặp tang thi nên trong lúc hỗn loạn mới trốn phòng khách sạn.

Nguyễn Ngưng tự tạo danh tính cho là một nhân viên công tác, dùng nó để giải thích cho việc cô hiểu gì về thành phố .

Bọn họ chuyện nhỏ, tang thi ở bên ngoài rời là tiến trạng thái im lặng, chung chúng tiếp tục gõ cửa nữa.

Màn đêm buông xuống.

Thời tiết tháng mười về đêm lạnh.

Nguyễn Ngưng giả bộ lấy một chiếc áo khoác ở trong ba lô nhưng thực chất là lấy áo khoác ở trong gian mặc .

Bên , bạn trai và bạn gái ôm cho ấm, bạn cùng phòng cao một mét chín cơ bắp cuồn cuộn ôm lấy mà run rẩy.

Đợi bọn họ ngủ say, trong bóng đêm Nguyễn Ngưng mở mắt .

Đã hơn mười hai giờ sáng, ba kỹ năng dịch chuyển tức thời của cô thể sử dụng .

 

 

Loading...