Chỉ còn hai tiếng ẩn cuối cùng, Nguyễn Ngưng trì hoãn nữa, tìm một góc vắng để sử dụng máy dịch dung.
Chẳng bao lâu, một con sư t.ử thẳng bước từ trong góc, đeo một viên ngọc màu đỏ ch.ói quanh cổ.
Nhìn từ bên ngoài, viên ngọc còn lớn hơn mảnh cổ rắn.
Nếu kỹ thì tay nghề của hàng xa xỉ cũng tinh tế.
Đây là lúc Nguyễn Ngưng lấy từ khu biệt thự, cô vẫn để nó ở trong gian, hề động tới, bây giờ thể lấy để “câu cá”.
Cô cố ý lắc lư mặt .
Dường như ngay lập tức rắn thấy Nguyễn Ngưng, ánh mắt rời khỏi cổ cô, vẻ mặt thèm .
Nguyễn Ngưng giả vờ chọn kem dưỡng tóc.
Người rắn đến bên cạnh cô, mở miệng hỏi: “Dây chuyền của cô mua ở ?”
Nguyễn Ngưng giả vờ sợ hãi : “Phu nhân, chồng từ bên ngoài mang cái về cho .”
“Mắc lắm đúng ?” Người rắn hâm mộ .
Nguyễn Ngưng: “ cũng , lẽ là c.h.ế.t nào đó, ngại xui xẻo...”
Người rắn : “Ai ghét cái chứ? Trên đời ngày nào mà c.h.ế.t. Vật cổ cũng là lấy c.h.ế.t.”
Nguyễn Ngưng giả vờ thận trọng liếc một cái: “Viên ngọc của phu nhân .”
Người rắn: “Của cô lớn hơn.”
Nguyễn Ngưng bật , vẻ kích động hỏi: “Phu nhân sợi dây chuyền của ? thể hiến nó cho ngài và Tắc Nhĩ .”
Tắc Nhĩ là tên của chồng rắn, là một nhân vật vô cùng nổi tiếng và quyền lực ở thành phố Thiên Uyên.
Người rắn hào phóng xua tay: “Không, sẽ lấy đồ của khác. Chiếc vòng cổ cô bán bao nhiêu tác tác?”
Nguyễn Ngưng do dự: “Này...”
“Cô mau giá .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-443.html.]
Nguyễn Ngưng: “ dám lấy tác tác của phu nhân, là thế , nếu ngài cũng một chiếc vòng cổ bảo thạch thì bằng hai chúng đổi cho .”
“Dù ngài cái lớn hơn, chắc chắn sẽ đeo cái .”
Nghe đề nghị , rắn do dự: “Đổi ngay bây giờ hả? ...”
Nguyễn Ngưng hào phóng gỡ chiếc vòng cổ cổ xuống: Phu nhân, ngài thể cầm thẩm định, đây là hồng ngọc thật, nhờ xem thử.”
Người rắn vui mừng: “Được, lập tức mời sư phụ tới xem.”
“Cô yên tâm, nhân tiện sẽ để kiểm tra luôn cái , đảm bảo sẽ đưa đồ thật cho cô.”
Nguyễn Ngưng mỉm .
Người rắn tìm nhanh, dù chồng cô cũng kinh doanh, bình thường tiếp xúc với những chuyên gia thẩm định .
Họ đến một phòng nghỉ trong kim tự tháp, rắn đưa cả hai chiếc vòng cổ cho sư phụ chuột xem.
Sư phụ mang dụng cụ tới, trái , cuối cùng : “Thưa bà, những viên ngọc trong chiếc vòng cổ đều là thật.”
Thứ ông chính là sợi dây của Nguyễn Ngưng.
“ viên bảo thạch là giả.” Sư phụ .
Lời , chỉ rắn mà cả Nguyễn Ngưng cũng đều giật , nếu vật phẩm nhiệm vụ tiết lộ đây là chiếc vòng cổ của chủ nhân thế giới thì bây giờ cô bỏ của chạy lấy .
Chẳng trách nó chỉ ý nghĩa kỷ niệm đối với chủ thế giới , hóa là đồ chơi ?
Chẳng bao lâu, Nguyễn Ngưng phản ứng , đúng, lẽ viên bảo thạch là gì, mà là ở vị diện cấp thấp nhận .
Bên rắn thể tin : “Viên ngọc là giả ?”
Sư phụ : “ , đây hẳn là một cổ vật do con thời xưa tạo , nó trông cổ nhưng quả thực là đá quý tự nhiên.”
Người rắn buồn bực, Nguyễn Ngưng vội vàng : “Phu nhân, đối với bảo thạch là thật là giả cũng thành vấn đề, sẵn lòng đổi với ngài.”
“Không !” Người rắn : “ thể lợi dụng khác, nếu chuyện truyền ngoài thì chồng của như thế nào mà ?”
Nguyễn Ngưng ngờ xảy chuyện , chỉ thể : “Hay là thế , với phu nhân vẫn trao đổi như , đó phu nhân cho thêm 200 tác tác?”