Thấy ai phản đối, đại biểu từ hộ gia đình ở tầng hai mới đưa ý kiến cũng kiên trì nữa, : “Thật mang theo một hộp dụng cụ, mấy thứ trong đó chắc là đủ dùng.”
Người đàn ông liếc một cái : “Vậy nhanh ch.óng lấy đồ đạc của .”
Đại biểu ở tầng hai trở tầng của , năm phút cầm theo một hộp dụng cụ trở , mở nó mặt .
Hàng bày la liệt mắt , những thứ trong hộp đều là thứ .
Thanh niên trẻ tuổi lập tức hưng phấn, chiếc b.úa lớn nhất và dài nhất : “Mẹ kiếp, chiếc b.úa trông mạnh quá!”
Anh cầm cây b.úa trong tay, b.úa chất lượng , tay cầm bọc nhựa chống trơn trượt và giảm sốc, cầm lên thích đến mức bỏ xuống.
Sau khi thấy cầm b.úa, những khác cũng bước đến, to gan thì cầm cờ lê, nhát hơn thì cầm tua vít, kìm, còn sống ở tầng hai chọn cho một cái cưa.
Tất cả chuẩn xong, mười một đàn ông bắt đầu gõ cửa từng nhà.
Nỗi sợ hãi dần bao trùm lên cả tòa nhà.
Lúc , trong căn hộ 1801, Trình Quý Lịch đang biểu diễn tài nghệ cho Nguyễn Ngưng xem.
Tối qua, cô đem cây cung Recurve nặng ba mươi hai pound về nhà để luyện tập, một buổi tối cảm thấy kết quả khá nên hôm nay thức dậy cô nóng lòng Nguyễn Ngưng khen .
Chỉ thấy cô dựng bia ngắm lên, đó xoay quanh nó hai vòng, đến đầu bên của căn phòng, đó nhắm nửa phút b*n r* một mũi tên.
“Vụt” một tiếng, mũi tên trúng ngay hồng tâm.
Nguyễn Ngưng ngờ thành tích như , cô vui mừng Trình Quý Lịch: “Giỏi quá mất, chỉ mới một buổi tối thôi đó, cô mà .”
Trình Quý Lịch hất cằm, nhưng hề kiêu ngạo : “Khiêm tốn, khiêm tốn một chút, dù cũng luyện b.ắ.n s.ú.n.g nhiều năm, đây chẳng là chuyện hiển nhiên ?”
Trong lòng Nguyễn Ngưng cảm thấy mắc , nhưng ngoài miệng vẫn ngừng tâng bốc: “Dù cũng chỉ mới qua một buổi tối, chắc chắn là do cô năng khiếu bẩm sinh! Quý Lịch, cô mau dạy cho , cảm thấy một giáo viên giỏi như cô chắc chắn sẽ đào tạo một học trò .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-52.html.]
Trình Quý Lịch thả cây cung Recurve trong tay xuống: “Được , để dạy cô cách .”
Hai cạnh trò chuyện một lúc, Trình Quý Lịch : “Cô cứ luyện tập , năm đó lúc luyện b.ắ.n s.ú.n.g liên tục mấy giờ liền mới thể giữ thăng bằng.”
Nguyễn Ngưng ừ một tiếng, đó hai tay cầm cung Recurve lên, mắt thẳng bia ngắm.
Trình Quý Lịch buồn chán, cầm cây cung liên hợp ở bàn lên ngắm nghía.
Sức mạnh của cung liên hợp lớn, với bia ngắm mà Nguyễn Ngưng sắp xếp, chỉ một mũi tên thể xuyên qua hai lớp.
Lúc cô đang tự hỏi cải tạo bia ngắm thế nào thì bên ngoài truyền đến tiếng động ầm ĩ.
Có tiếng phá cửa, tiếng đ.á.n.h vỡ cửa sổ, còn tiếng dây xích va chạm mạnh với kim loại.
Nguyễn Ngưng và Trình Quý Lịch liếc mắt , là tìm tới cửa.
Trình Quý Lịch hỏi: “Có cần ngoài thử ?”
Nguyễn Ngưng thả cây cung xuống: “Đương nhiên ngoài , tránh , tiên cứ xem bọn họ gì cái .”
“Mới ngày thứ hai, sẽ phát điên nhanh như chứ.” Trình Quý Lịch lẩm bẩm: “Chắc là chuyện gì đó, đừng là bọn họ dọn đến ở tầng mười tám đấy nhé?”
Nguyễn Ngưng gì.
Sau khi hai ngoài, mới phát hiện Trình Quý Khoan sẵn ở cửa.
Qua cửa sổ lối thoát hiểm, Nguyễn thấy cầu thang chật kín , là đàn ông, trong tay ai cũng cầm dụng cụ.
Đứng giữa là một thanh niên tầm đôi mươi, tay cầm một cái b.úa lớn.
Khi thấy Nguyễn Ngưng và Trình Quý Lịch, ánh mắt đột nhiên sáng lên.