Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 57

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:20:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Trình Quý Khoan: “Vậy cô đưa ba lô cho , sẽ chụp lấy.”

Vừa để bơm nên Nguyễn Ngưng mới vứt hết đồ đạc lên cầu thang, cô đưa tay nắm lấy ba lô của Trình Quý Khoan, đó lấy balo của đưa cho .

Sau khi bàn giao xong, Nguyễn Ngưng xoay nhặt cái thứ dài bọc bao vải ở bên ngoài lên.

Lúc đầu khi mới cầm nó cô cũng để ý lắm, nhưng bây giờ khi cầm nó bằng một tay, Nguyễn Ngưng đột nhiên cảm thấy gì đó đúng.

Cảm giác là?

Nếu Nguyễn Ngưng đoán sai, thì cô chỉ một phán đoán duy nhất.

Hình thù của nó.

Chẳng trách tối hôm đó khi mất điện, lấy đồ ăn mà đạp xe đó một , thì cái .

Đưa “cây gậy” cho Trình Quý Khoan, thấy vẻ mặt vẫn bình thường, Nguyễn Ngưng nhẹ nhàng trèo ngoài cửa sổ, lên thuyền.

Trình Quý Khoan đeo ba lô và cây côn lên lưng, cầm mái chèo lên : “Đóng cửa sổ , chúng xuất phát.”

Nguyễn Ngưng ừ một tiếng.

Năm giờ sáng, trời vẫn tối đen.

Không , ánh trăng, chỉ mưa nhỏ tí tách.

Nguyễn Ngưng lấy một cái bình thủy tinh ở trong ba lô , cẩn thận đốt nến sự bảo vệ của nó, đáng tiếc trong đêm tối mưa bão, ngọn nến chỉ phát ánh sáng mỏng manh, may mắn Trình Quý Khoan khá quen thuộc với địa hình ở đây nên mới sai đường.

Đợi khi chiếc thuyền cao su im lặng tiếng khỏi khu chung cư, Trình Quý Khoan mới Nguyễn Ngưng, hỏi: “Cô đến chỗ nào ?”

Lúc , trong lòng Nguyễn Ngưng đ.á.n.h giá mới về : “Có, chỉ là cách nơi xa, nên đến đó thế nào.”

Trình Quý Khoan hỏi nhiều, dựa theo chỉ dẫn của cô mà chèo thuyền.

Sắc trời dần sáng lên, Nguyễn Ngưng thổi tắt nến.

Lúc , bọn họ cách khu chung cư một quãng xa, ở tòa nhà cao tầng gần đó phát hiện hai bọn họ nên la lớn: “Phía là thuyền cứu hộ đúng ?! Là thuyền cứu hộ đúng ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-57.html.]

Nguyễn Ngưng và Trình Quý Khoan liếc mắt , như thấy.

Càng ngày càng nhiều tiếng la thu hút mà ngoài, nhưng khi phát hiện chỉ một con thuyền, trong mắt họ lập tức hiện lên vẻ thất vọng.

“Nhà ai mà thuyền cao su thế, thuyền cũng mang theo đồ cứu hộ.”

“Chắc chắn là ngoài để tìm thức ăn, con nó, đúng là quá may mắn!”

“Nếu thuyền thì , t.h.u.ố.c chữa bệnh tim của sắp hết , bây giờ?”

“Có thuyền cũng vô dụng, bây giờ lấy t.h.u.ố.c ở chứ? Tầng đứa trẻ sốt tới bốn mươi mốt độ, thấy sắp còn sức để nữa .”

Tất cả ánh mắt của đều trông mong chiếc thuyền nhỏ ở tầng, ai ai cũng lo lắng.

Mấy chuyện , Nguyễn Ngưng thấy, cũng , nhưng cô những sẽ yên chờ c.h.ế.t, chỉ cần đủ điều kiện, sẽ chế tạo đủ loại thuyền khác , thậm chí bồn tắm của trẻ con cũng lấy ném trong nước, để ngoài tìm kiếm thức ăn.

Chiếc thuyền cao su tiếp tục tiến về phía .

Dọc đường , những tòa nhà cao tầng dần biến mất, do địa hình ở đây

cao hơn nên việc chèo thuyền ngày càng trở nên khó khăn, thuyền cao su

chỉ thể bơi ngược dòng một cách khó khăn.

Khoảng tám giờ, cuối cùng bọn họ cũng đến trung tâm triển lãm.

Trung tâm triển lãm mới công năm ngoái,

một nơi hẻo lánh, cách đây xa là công viên bảo vệ sinh thái, môi

trường xung quanh , vẫn nhiều dấu chân của con .

Trung tâm chia bốn tòa nhà, một tòa nhà văn phòng cao mười sáu tầng và ba phòng triển lãm, trong đó phòng triển lãm chính ba tầng.

Độ cao mỗi tầng khác , tầng một cao năm mét hai lăm, tầng hai cao bốn mét hai, tầng ba cũng cao bốn mét hai.

Nguyễn Ngưng vui mừng khi phát hiện vì cô đến nam chính một ngày nên tầng ba của phòng triển lãm chính vẫn ngập.

 

 

Loading...