Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 62

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:22:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nguyễn Ngưng : “Mọi ở đây đều chạy sang nơi khác, chúng thể đến đó thu gom đồ đạc.”

Trình Quý Khoan nhíu mày: “Làm thế nào mà cô mấy ở đây nơi khác, hơn nữa chỗ cũng ngập, bọn họ rời khỏi đây gì?”

“Bởi vì sếp của ở đây, tin tức của kẻ tiền nhanh, bọn họ chạy đến chỗ an hơn từ lâu.”

Trên thực tế, sếp của cô ở đây, mà vì cô thấy trong tiểu thuyết ghi nam chủ sẽ đến đây tìm đồ, cô sẽ để toại nguyện.

Biết Trình Quý Khoan nghi ngờ nên Nguyễn Ngưng giải thích : “Có hỏi tại sếp sống ở ?”

Do dự một lúc, cuối cùng Trình Quý Khoan vẫn gật đầu.

Nguyễn Ngưng : “Bởi vì bạn trai cũ của là con trai của sếp .”

Trình Quý Khoan ngây ngẩn: “Thảo nào hôm đó cô đồng nghiệp của cô tới tìm cô, là bạn trai cũ của cô bảo họ tới, ?”

Nguyễn Ngưng sờ mũi: “Thật cũng đúng lắm, sếp của trữ hàng nên mới tập trung nhân viên , chỉ cần là địa chỉ, ông đều sẽ để đó tìm.”

“Trùng hợp đồng nghiệp quen , định tay tròng cổ sói trắng, nên chỉ thuận tiện kiếm chút lợi ích thôi.”

Trình Quý Khoan: “Thì là thế.”

Nguyễn Ngưng: “Chỉ điều, đúng là nhờ bạn trai cũ mới chuyện sếp của trốn thoát, bảo đưa theo cùng.”

Trình Quý Khoan im lặng hai giây, hỏi lý do tại Nguyễn Ngưng .

Nguyễn Ngưng cắt ngang suy nghĩ của : “Anh Trình, chỗ gần sát với núi, cho nên chắc chắn dòng chảy của nước sẽ phức tạp, chúng cẩn thận một chút.”

Trình Quý Khoan gật đầu: “Được.”

Hai tốn nhiều công sức mới đến đường cái núi.

Xung quanh vắng vẻ im ắng, Nguyễn Ngưng và Trình Quý Khoan cùng hợp sức khiêng tất cả thứ đến đường cái, đó cất chiếc thuyền cao su .

Không để một con thuyền nào, mang bộ theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-62.html.]

Sau khi giấu kỹ thứ, hai dọc theo đường cái lên núi.

Khoảng hai mươi phút , cuối cùng họ cũng đến căn biệt thự đầu tiên, mười lăm căn biệt thự còn cũng ngay trong tầm mắt.

Hai mắt Nguyễn Ngưng như phát sáng, cô xoay với Trình Quý Khoan: “Anh Trình, chắc chắn ở đây ai, chúng chia lục soát .”

Trình Quý Khoan: “Được, cô chú ý an .”

Nói xong, đưa một cái còi qua: “ tìm cái trong lúc kiếm vật tư với cô, nếu gặp nguy hiểm, hãy thổi nó lên, chúng sẽ giúp đỡ lẫn .”

Nguyễn Ngưng mỉm : “Được.”

Trình Quý Khoan đến căn biệt thự thứ hai, còn Nguyễn Ngưng thì rẽ thẳng căn biệt thự mặt.

Cửa biệt thự bằng đồng, dù dùng cái gì cũng thể c.h.é.m nó .

, tuy cửa kiên cố nhưng trong biệt thự nhiều cửa sổ sát đất.

Nguyễn Ngưng tìm đại một cánh cửa, đó dùng b.úa đập nát nó.

Bước trong biệt thự, Nguyễn Ngưng nhịn thở dài một tiếng, tiền thật , phòng khách rộng và bày trí sang trọng đến mức khác ghen tỵ, ngay cả ghế sofa cũng trông còn mắc hơn cả căn nhà của cô.

Lấy thôi, lấy thôi.

Mấy món đồ trang trí trong biệt thự cũng nhưng đáng tiếc, hiện tại cô cần những thứ thiết thực hơn.

Dựa theo những gì ghi trong tiểu thuyết, sống trong khu biệt thự giàu cũng quý, lúc bỏ , bọn họ vô cùng vội vàng nên mang theo nhiều đồ.

Nguyễn Ngưng phòng bếp , thứ đầu tiên cô thấy là các loại dụng cụ nhà bếp sang trọng, cô tò mò cầm một con d.a.o bếp lên, đó lấy một củ cà rốt , ngờ cắt trơn tru.

Nguyễn Ngưng lấy một miếng thịt bò , bây giờ cô cái gì gọi là cảm giác giống như thái rau .

Dao .

Nghĩ tới việc sẽ định cuộc sống ở thế giới , Nguyễn Ngưng cất hết tất cả dụng cụ bếp , ngay cả cái tủ lạnh Casarte rò rỉ điện cũng tha.

 

 

Loading...