Hai mang bia ngắm khỏi phòng tập, Trình Quý Lịch sẽ lấy mấy tấm ván dày xuống, đặt ở phía bia ngắm.
Nguyễn Ngưng đảo mắt căn phòng khách, cuối dùng dừng bàn cơm: “Hay là chúng dùng mặt bàn đá của bàn cơm , cái gọi là gì nhỉ?”
Trình Quý Lịch sờ sờ : “Đây là đá phiến lớn thì ?”
Cô suy nghĩ một lúc : “Nhà tớ hình như vẫn còn một ít chất tẩy keo, đợi một chút, để tớ nhờ tớ qua đây hỗ trợ.”
Nguyễn Ngưng : “Nếu thì chúng cứ lật cái bàn dùng , dù tớ cũng ăn cơm ở đây.”
Trình Quý Lịch gật đầu, về nhà tìm Trình Quý Khoan.
Nguyễn Ngưng xoay cúi xuống quan sát điểm tiếp nối giữa phiến đá và mặt bàn, cô cứ cảm thấy dù dùng chất tẩy keo cũng thể tách rời chúng.
Lúc , tầng đột nhiên truyền đến tiếng hét thê lương.
Một tiếng hét vô cùng t.h.ả.m thiết.
Nguyễn Ngưng kinh ngạc: “Hệ thống, chuyện gì thế?"
Hệ thống : “Ký chủ, là hộ gia đình đây ở tầng năm hiện đang ở tầng mười sáu, bọn họ cướp đồ ăn.”
Nguyễn Ngưng: “Nói rõ ràng nào.”
“Là thành viên của Ủy ban tự cứu, bọn họ kết nạp hộ gia đình ở lầu năm Ủy ban tự cứu, nhưng điều kiện là giao bộ thức ăn .”
Nguyễn Ngưng nhíu mày, hồi nãy Tần Duệ Đức còn đến tìm cô mượn thuyền ?
Đám đó tiếc vàng thật hả?
Hệ thống: “Tần Duệ Đức Ngô Tấn g.i.ế.c diệt khẩu.”
Nguyễn Ngưng thầm mắng một tiếng c.h.ế.t tiệt: “Không hổ là nam phụ, tốc độ cũng nhanh quá đó? Anh g.i.ế.c Tần Duệ Đức gì.”
Hệ thống : “Thiết lập ban đầu của là một kẻ b**n th**, h*m m**n quyền lực lớn, còn thích thu hút sự chú ý của khác, khao khát kiểm soát .”
Nguyễn Ngưng tấm tắc.
Ngoài cửa lớn vang lên tiếng đập cửa, đó là giọng của Trình Quý Lịch: “Ngưng Ngưng, là bọn tớ.”
Nguyễn Ngưng mở ba cánh cửa , Trình Quý Lịch vội vàng chạy , vô cùng kích động, : “Có chuyện gì thế , tại ở lầu tiếng hét đáng sợ như !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-78.html.]
Nguyễn Ngưng gì.
Trình Quý Khoan : “Chắc là đói đến phát điên nên mới cướp thức ăn.”
Sắc mặt Trình Quý Lịch trở nên cứng ngắc: “Thật ?”
Cô thở dài một tiếng, nhỏ giọng : “Cuối cùng vẫn xảy .”
Ba im lặng một lúc, đó Trình Quý Khoan đột nhiên : “Bắt đầu từ đêm nay, chúng cảnh giác hơn, buổi tối thể ngủ quá say .”
Nguyễn Ngưng gật đầu.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết ở lầu vẫn ngừng.
Suốt một ngày, tiếng kêu t.h.ả.m thiết lúc lúc , đ.á.n.h sâu tinh thần của trong tòa nhà.
Đến tối, cuối cùng tiếng động tranh chấp đ.á.n.h cũng chịu dừng .
Nguyễn Ngưng tắm xong, kéo rèm hai lớp trong phòng khách , bật đèn ngủ lấy máy tính bảng .
Lúc đang chuẩn coi phim truyền hình thì bỗng cô tiếng động vang lên ở cửa sổ ngoài ban công, giống như ai đó đang ném đá trong phòng của cô.
Nguyễn Ngưng nhíu mày, cất máy tính bảng và đèn ngủ trong gian, đó đốt nến cửa sổ ngoài ban công.
Cô kéo rèm , bên ngoài trời tối đen như mực, mưa lớn ngừng.
Đột nhiên “Ầm” một tiếng.
Nguyễn Ngưng xác định nào đó đang dùng một cái gì đó ném cửa sổ nhà cô, đầu tiên cô ngẩng đầu lên thử, phát hiện gì lạ.
Sau đó cô cúi đầu, bắt gặp ánh sáng yếu ớt phát từ cửa sổ tầng , như thể đang châm một điếu t.h.u.ố.c.
Đối phương chắc chắn chú ý tới cô, vội vàng gõ lên cửa sổ nhà , cửa sổ phát âm thanh liên tục trong đêm mưa.
Sau đó, ông liên tục giơ điếu t.h.u.ố.c tay lên, như ám chỉ điều gì đó.
Nguyễn Ngưng suy nghĩ một lát, thổi tắt nến.
Đợi năm phút, cô mới mở cửa chính , ngoài hành lang.
Quả nhiên ở đó đang đợi cô, Nguyễn Ngưng thắp ngọn nến trong tay lên, phát hiện đó là một ông già sáu mươi tuổi.