Mạt Thế: Ta Dựa Vào Tủ Lạnh Sống Sót - Chương 84

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:22:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Bởi vì quá kích động nên Nguyễn Ngưng ngủ , cô lấy cung liên hợp , lắp một mũi tên .

Khoảng nửa tiếng , quả nhiên tiếng kêu phát từ tòa nhà.

Đêm nay, chắc chắn Ngô Tấn sẽ tìm cách chữa bệnh của , trừ khi can đảm xông lên tầng mười tám.

Anh đến ?

Theo như những gì Nguyễn Ngưng thì Ngô Tấn là loại b**n th** gian xảo, tự cao tự đại, để ý đến việc coi thường , còn thích mạnh miệng công chúng.

Anh nhiều khuyết điểm, chỉ một ưu điểm ưu tú nhất chính là tiếc mạng.

Trong tiểu thuyết, khi xuất hiện, sống trong cống thoát nước một thời gian dài, giống như một con chuột bẩn thỉu, ngày nào cũng thò đầu ngoài quan sát, chỉ cần gió thổi cỏ lay một chút là sợ hãi đến mức bỏ chạy.

Đối với một quý trọng mạng sống như , Nguyễn Ngưng đoán, chắc chắn sẽ lên đây, hơn nữa còn bày dáng vẻ là một văn minh.

Quả nhiên, Nguyễn Ngưng chỉ cần chờ một tiếng, bên ngoài tiếng phá cửa vang lên, cô đeo khẩu trang, cầm cung liên hợp và bao đựng cung tên lên, nhanh ch.óng hành lang, cách cửa thoát hiểm khá xa.

Bên phía Ngô Tấn cầm nến, còn Nguyễn Ngưng chìm trong bóng tối.

Vì thế, cô thể lờ mờ thấy hai má đỏ bừng của đối phương và vẻ mặt pha chút điên cuồng của .

Ngô Tấn cũng kẻ ngốc, khi thấy Nguyễn Ngưng , bắt buộc tỉnh táo , dùng giọng điệu ôn hòa nhất để : “Bác sĩ Chu đang ở tầng mười tám của các cô đúng ? mời bà khám bệnh, tiện ?”

Lúc Nguyễn Ngưng thấy tiếng mở cửa phát từ căn hộ 1802, cô lắc đầu với Trình Quý Khoan.

Đối phương do dự một lúc, cuối cùng vẫn lựa chọn tin tưởng cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/mat-the-ta-dua-vao-tu-lanh-song-sot/chuong-84.html.]

Sau khi cửa nhà 1802 đóng , Nguyễn Ngưng : “Tạm thời bác sĩ Chu thể rời khỏi đây, chắc cách gì giúp .”

Ngô Tấn nhíu mày: “ chúng hiểu lầm, chỉ cần cô để bác sĩ Chu , sẵn sàng trả mười gói mì ăn liền hoặc một ký rưỡi gạo, chuyện đây coi như từng xảy .”

Nguyễn Ngưng giả vờ hiểu: “Trước đó xảy chuyện gì hả, lẽ ý là chuyện chúng chĩa s.ú.n.g ?”

Ngô Tấn bên ngoài nhưng trong : “Ha ha, nhắc đến chuyện nữa. Cô hài lòng với điều kiện đưa ? thể thêm hai ký rưỡi gạo.”

thật lòng thật mời bác sĩ Chu.”

Nguyễn Ngưng: “Ồ, cũng thật lòng thật để bác sĩ Chu khám bệnh cho .”

Ngô Tấn bọn họ sẽ đồng ý, tức đến mức hai mắt tối , ánh mắt như thể ăn tươi nuốt sống Nguyễn Ngưng: “Đừng khiến chuyện quá xa! Không cô ỷ việc s.ú.n.g ? Bên phía chúng nhiều như , cô nghĩ cô thể b.ắ.n bao nhiêu ?”

Nguyễn Ngưng thản nhiên : “Vậy các lên một lượt luôn .”

Ngô Tấn: “Cô đừng nghĩ chúng dám, c.h.ế.t vì của cải, chim c.h.ế.t vì thức ăn, mấy mang về nhiều đồ ăn như , đáng lẽ chia cho chúng từ lâu .”

Nguyễn Ngưng giơ cây cung liên hợp trong tay lên.

Bởi vì cô đang trong tối, ánh nến chỉ thể chiếu sáng một phần cơ thể cô nên Ngô Tấn chỉ lờ mờ thấy cô đang giơ cái gì đó lên.

dù là cái gì thì cũng là s.ú.n.g.

Ngô Tấn đoán thể là một vật gì đó giống như cung tên, ngày đó mới hai em ở tầng mười tám là vận động viên thi đấu thể thao, chỉ là lai lịch cụ thể của cô gái .

Không lẽ xuất là vận động viên b.ắ.n cung?

Trong lòng xác định, Ngô Tấn cảm giác đầu càng ngày càng cuồng, : “Cô ý gì đây, chúng còn đang thương lượng mà, là cô cảm thấy chúng thật sự còn lựa chọn nào khác?”

 

 

Loading...