Tân Xung nghiến răng nghiến lợi cô: Cô giỏi lắm! Giỏi lắm!!
Hắn đoán tại thằng cháu và đám vệ sĩ bặt vô âm tín!
Thì là !
Thì là !!!
Bán Hạ nhạt: thì luôn giỏi. Còn , chắc giữ cái mạng già…
Ngực Tân Xung chợt thắt , cảm giác như dã thú chằm chằm, giữa tiết trời oi ả mà mồ hôi lạnh vẫn vã như tắm.
Hắn thể tin nổi, bản từng đối đầu với bao lão cáo già chính trường những kẻ ăn thịt tàn bạo, mà một cô gái nhỏ với giọng điệu nhẹ tênh cho sợ hãi! Không nhịn , đầu kỹ , chỉ thấy cô gái nhỏ đang e thẹn kéo tay bạn trai nũng.
Hắn lắc đầu, chẳng qua chỉ là một đứa con gái non nớt, nếu thực sự bản lĩnh, đây cháu gái dồn đường cùng đến mức tự sát? Không sai, sớm nhận gã đàn ông trong biệt thự chính là kẻ từng tống cháu gái tù, nên phận cô gái cũng chẳng khó đoán.
Hắn chẳng hứng thú gì với mấy tiểu minh tinh giới giải trí, cũng tán thành chuyện cháu gái cưới kẻ vô danh tiểu . nhắm đến danh tiếng của đàn ông , chỉ cần , việc rửa tiền đen thành trắng dễ như trở bàn tay.
Chỉ tiếc, đàn ông quá cứng đầu!
Ánh mắt Tân Xung tối sầm , giờ đây còn là xã hội pháp trị như tận thế nữa, g.i.ế.c hai bình thường, dễ như trở bàn tay! Bán Hạ chẳng quan tâm Tân Xung đang suy tính điều gì, cho dù thì cô cũng chẳng thèm để tâm, bởi lẽ tên cũng chẳng sống nổi qua ngày mai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-noi-dien-cung-rat-binh-thuong/chuong-143-a.html.]
Cô kéo tay Nam Tinh nũng: Em tên tâm phúc dám nổ s.ú.n.g nên mới dọa đấy! Anh đừng giận nữa nha~
Nam Tinh lặng lẽ đóng cửa, ôm c.h.ặ.t cô hít sâu một : Vợ , em mạnh, nhưng vẫn thấy sợ.
Anh khẽ khổ: Anh quá yếu, bảo vệ em.
Cả đời , những lúc khiến sợ hãi nhiều, nhưng nào cũng đều liên quan đến đang ở trong vòng tay . Hồi nhỏ, sợ cô ốm đau nhập viện; khi lớn lên, sợ cô yêu khác; , sợ cô mãi mãi tỉnh …
Anh yếu. Bán Hạ cảm nhận sự bất an trong , nhẹ nhàng : Anh luôn mạnh. Nếu từ nhỏ che chở cho em, thể em của hôm nay?
Nếu Nam Tinh vất vả kiếm tiền từ bé đưa cô trường nội trú quý tộc, để cô tránh xa bọn trẻ từng bắt nạt cô, nếu luôn đưa cô khám chữa bệnh, chăm sóc cơ thể… thì lẽ cô chẳng sống nổi đến tuổi trưởng thành.
Dương Tuấn cứng đầu Tân Xung: Chú Tân, chú kéo cháu ? Con nhỏ đó mắt cao hơn đầu, độc ác, diệt trừ sớm thì sớm muộn cũng là họa lớn!
Tân Xung tất nhiên thể thừa nhận một cô gái nhỏ dọa sợ, đành dịu giọng vỗ vai : Tiểu Tuấn , cháu vẫn quá nóng nảy. Chỉ cần họ chịu góp sức cho nhân loại, chú chịu chút ấm ức cũng ?
Dương Tuấn là học sinh do tài trợ, từ nhỏ sùng bái đến mức mù quáng. Thư ký của nhiễm virus tang thi, lúc còn ai đáng tin, đành chọn trong đám thấp bé một tên cao kều đặt bên cạnh sai bảo. Mà cũng , tuy Dương Tuấn ngu nhưng trung thành, thời gian qua giúp ít việc mà tiện mặt.
Dương Tuấn hừ lạnh: Hai đó lạnh lùng ích kỷ, chú đừng kỳ vọng quá họ. Họ xứng!