Mạt Thế: Ta Nổi Điên Cũng Rất Bình Thường - Chương 154: A

Cập nhật lúc: 2026-05-09 20:25:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nhưng, Bán Hạ vô cùng hài lòng: “Thây ma mới xuất hiện đầy nửa tháng, thế giới chắc chẳng ai giàu hơn tụi .”

 

Trước đó, cô và nhóm Tô Diệu vất vả chiến đấu lâu mới gom hơn 400 viên, chia mỗi chẳng còn bao nhiêu.

 

“À đúng ,” Thôn Thiên Thụ sực nhớ : “Tụi còn tiêu diệt hơn hai trăm con thây ma ở bệnh viện nữa.” Nó dùng ý niệm đẩy chiếc hộp chứa tinh hạch .

 

Bán Hạ đón lấy bắt đầu đếm: “…247, 248. Tổng cộng 248 viên, tất cả đều là tinh hạch cấp 1.”

 

Thôn Thiên Thụ đổ tất cả thùng: “Để em thanh lọc tinh hạch!”

 

Tinh hạch chứa tạp chất màu xám, nếu tích tụ lâu ngày sẽ khiến sử dụng mất kiểm soát và dần biến thành quái vật – chính là thây ma. Do đó, việc thanh lọc là bắt buộc khi hấp thụ, và cả Thôn Thiên Thụ lẫn Bán Hạ đều dị năng hệ Mộc để thực hiện công việc .

 

Dù lô tinh hạch cấp bậc cao, nhưng với lượng lớn như , khi thanh lọc xong, nó đủ để giúp Bán Hạ nâng dị năng lên cấp bốn!

 

Nam Tinh ngỡ ngàng: “Vậy là bây giờ vợ hơn sáu vạn tinh hạch ?”

 

Bán Hạ mỉm gật đầu: “ .”

 

Nam Tinh bất chợt hiểu cảm giác “hắc ăn hắc” mà nhắc đến sướng đến thế nào. Anh khẽ lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ ; chỉ là tình cờ, thể trông chờ vận may mãi , giữ vững tâm thái bình tĩnh.

 

Bán Hạ mở tiếp chiếc hộp khác: Mười khẩu s.ú.n.g lục tự động 92, mười ống giảm thanh, hai nghìn viên đạn, hai mươi quả l.ự.u đ.ạ.n khói và ba chiếc áo chống đạn. Cô suy nghĩ một lát : “Trong thành phố xuất hiện chuột to bằng quả bóng rổ, tương lai sẽ càng nguy hiểm hơn. Mai chúng tìm cơ hội đưa v.ũ k.h.í cho Diệu và Viễn.”

 

Nam Tinh nắm lấy tay cô: “Cảm ơn vợ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-noi-dien-cung-rat-binh-thuong/chuong-154-a.html.]

Cô vốn quá thiết với Tô Diệu và Thái Viễn, đến mức là vì nể .

 

Bán Hạ tựa đầu vai : “Anh đừng suy nghĩ nhiều, em cũng xem họ là bạn.”

 

Hơn mười năm quen , cộng thêm thời gian cùng sinh tồn gần đây, cô nhận Tô Diệu và những còn đều là t.ử tế, dễ dàng phản bội đồng đội. Đã là bạn, cô hy vọng họ thể sống sót lâu hơn. Tất nhiên, nếu kẻ nào đổi tâm tính, cô cũng sẽ nương tay!

 

Tối hôm .

 

trong khu biệt thự đều rời , cả nhóm cần kiêng dè gì nữa, để lũ mèo ở nhà trông coi, cả nhóm cùng ngoài thu gom vật tư.

 

Bán Hạ vung tay c.h.é.m đứt đầu một con tang thi: “ và Nam Tinh sẽ tìm từ tầng xuống.”

 

Cô kéo Nam Tinh lên tầng ba. Chủ nhân căn biệt thự dường như yêu văn hóa cổ, nhà cửa trang trí đậm chất cổ xưa, thậm chí còn sưu tầm cả vài thanh kiếm. Sau khi kiểm kê xong vật tư, cô và Nam Tinh xách mấy thùng đồ chuẩn sẵn xuống .

 

Tô Diệu, Phương Vân Vân và Tô Tiếu đang tìm kiếm ở tầng một: “Gạo chân 10kg 582 túi, mì gói 1621 thùng…”

 

Tiếp đó là Thái Viễn và Triệu Huyền ở tầng hai: “Sô-cô-la 63 thùng, chăn lông ngỗng…”

 

Bán Hạ và Nam Tinh liếc : “Mọi xem cái .”

 

Cô mở nắp thùng: mười khẩu s.ú.n.g lục tự động 92, mười ống giảm thanh, hai nghìn viên đạn, hai mươi quả l.ự.u đ.ạ.n khói, năm chiếc áo chống đạn. Hai chiếc áo dư là cô chủ động thêm cho đủ năm , mỗi một cái.

 

Tô Diệu và cả nhóm tròn mắt đống đồ trong hộp, giọng đầy vẻ kinh ngạc: “Thật sự là hàng thật ?”

Loading...