Nam Tinh mỉm : “ kiểm tra kỹ , hàng chuẩn đấy.”
Tô Diệu cẩn thận nâng khẩu s.ú.n.g lên: “Nhiều thế , mỗi cầm một cây là quá đủ !”
Bán Hạ vốn dư s.ú.n.g trong gian: “ và Nam Tinh , chia , mỗi hai cây, còn dư thì để phòng hờ.”
Tân Xung chuẩn linh kiện sửa chữa, lỡ s.ú.n.g hỏng thì cách nào khắc phục. Tô Diệu cô hề khách sáo: “Phần của hai , tụi sẽ dùng vật tư trao đổi !”
Vài ngày kế tiếp, cả nhóm quét sạch tang thi trong khu biệt thự, thu lượng vật tư chất gần đầy sân.
Phương Vân Vân cảm thán: “ từng truyện mạt thế, nam chính và dàn vai phụ đ.á.n.h mất ba chương chỉ vì năm gói mì. Ai ngờ tụi mới dọn một khu biệt thự thu đống đồ chất xuể. Là truyện khoa trương thực tế quá ảo ?”
Bán Hạ: “…” Chị cứ yên tâm, thực tế sẽ nhanh ch.óng cho chị một cú tát tỉnh .
Tô Diệu vò đầu Phương Vân Vân: “Sao em ngây thơ đến thế?”
Chủ nhà ở khu biệt thự Miêu Miêu Sơn đều là giới thượng lưu, khi tin tận thế, hầu như nhà nào cũng chuẩn kỹ. Cả nhóm chỉ là may mắn nhặt thứ khác để . Nếu sống ở khu dân cư đông đúc, e rằng giờ họ vì một gói mì mà đ.á.n.h đến vỡ đầu.
Thái Viễn trầm ngâm: “Hiện tại phần lớn vẫn loanh quanh trong thành phố, nghĩ tới vùng ngoại ô. Tụi nên nhanh ch.óng tìm nơi khác cất giữ đống vật tư , kẻo gặp rắc rối.”
Bán Hạ lập tức tán thành: “Không thể bỏ hết trứng một giỏ, chừa đường lui cho .” Bản cô gian nên sợ thiếu ăn thiếu uống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-noi-dien-cung-rat-binh-thuong/chuong-155-a.html.]
Tô Diệu và những khác thì , nếu mất vật tư, họ sẽ rơi tình cảnh nguy hiểm. Tô Tiếu thở dài: “ giờ còn nơi nào an nữa chứ?”
Cô cúi xuống nhéo con mèo cam đang gác đầu lên đùi : “Đại Quất, mày mà tiến hóa năng lực gian thì mấy.”
Đại Quất bịt tai : Bổn hoàng , gì hết!
Bán Hạ lấy một tấm bản đồ: “Những năm 60–70, quan hệ giữa nước và nước G căng thẳng, cả nước phát động phong trào ‘đào sâu, tích lương, xưng bá’. Miêu Miêu Sơn …”
Bán Hạ đưa tay chỉ về phía sườn núi đối diện, trầm giọng : "Ở đó còn một hầm trú ẩn cũ. Ngày mai chúng sẽ qua kiểm tra, nếu kết cấu vẫn kiên cố thì đó chính là nơi lý tưởng để lưu trữ vật tư."
Phương Vân Vân ngay lập tức lao tới ôm chầm lấy Bán Hạ, hào hứng thốt lên: "Em đúng là Doraemon phiên bản đời thực, chuyện gì cũng hết !"
Bán Hạ bất lực sự nồng nhiệt thái quá của chị Vân Vân, cô khẽ đẩy đáp: "Giáo viên lịch sử hồi cấp hai từng nhắc đến thôi."
Thực tế, dù thầy cô năm xưa kể như một mẩu chuyện phiếm, nhưng nguồn cơn thực sự khiến cô chú ý chính là một căn cứ hầm trú nổi tiếng mà cô từng ở kiếp . Sau khi thống nhất kế hoạch, cả nhóm quyết định khởi hành lên núi sáng sớm hôm .
Sáu giờ rưỡi sáng.
Bán Hạ nhẹ nhàng xoa đầu Kim Tử, khi thấy nó đang vẻ mặt tủi , cô dỗ dành: "Ngoan ngoãn trông nhà , chị nhất định cho con theo cùng."
Phần lớn hệ động thực vật núi hóa thành tro bụi trận hỏa hoạn kinh hoàng, những gì còn sót hoặc là cực kỳ may mắn, hoặc trải qua biến dị. Chuyến , cô dự định mang theo Ngân T.ử để nếu chẳng may đụng độ thú biến dị, nó còn cơ hội thực chiến.