Bán Hạ cùng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, về phía các bé yêu.
“Meo!”
“Gâu!”
Ngân T.ử và Kim T.ử dùng đuôi quấn lấy chân Bán Hạ, kéo cô tới hai con lợn rừng to lớn. Nam Tinh giải thích: “Hai con là Kim T.ử và Ngân T.ử tự hạ gục đấy!”
Chưa dừng ở đó, Kim T.ử và Ngân T.ử gật đầu liên tục, đẩy lợn rừng về phía Bán Hạ như : "Cho chị tất!"
Hạnh T.ử chịu thua, vung vẩy cành cây: “Lão đại, em cũng hạ một con!” Nó lôi tới một con lợn rừng to cỡ con hổ đặt mặt Bán Hạ. Khóe miệng Bán Hạ khẽ cong lên, cô lượt xoa đầu từng đứa, khen ngợi: “Mọi giỏi quá!”
Kim T.ử và Ngân T.ử mật dụi mặt má Bán Hạ, kéo Nam Tinh tới hai con lợn nhỏ hơn, kêu lên một tiếng. Nam Tinh đoán: “Hai con cho hả?”
Kim T.ử và Ngân T.ử gật đầu. Chúng yêu chị nhất, yêu thứ nhì. Vì thế, con to dành cho chị, con nhỏ dành cho . Khóe mắt Nam Tinh ửng đỏ, ôm c.h.ặ.t hai cái đầu to lớn mà vò nhẹ: “Không uổng công thương các em!”
Kim T.ử và Ngân T.ử ngẩng cao đầu đầy kiêu hãnh, đây mới chỉ là khởi đầu thôi! Sau chúng sẽ săn thêm thật nhiều chiến lợi phẩm về cho chị.
Sáu con lợn con, năm con do Kim Tử, Ngân T.ử và Hạnh T.ử nhà Bán Hạ hạ gục nên thuộc về nhà cô. Con còn là Đại Quất và Lê Hoa hợp sức hạ, chia đôi cho nhà Tô Diệu và nhà Thái Viễn. Chuyện chẳng gì tranh cãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-noi-dien-cung-rat-binh-thuong/chuong-160-a.html.]
Hai con lợn trưởng thành là thành quả của cả ba nhà hợp sức. Mọi đợi mấy bé lông xù khoe chiến tích xong xuôi mới bắt đầu bàn chuyện chia thịt. Bán Hạ vốn quá mặn mà với thịt lợn rừng, nhưng phần của nhà thì thể thiếu: “Nhà em lấy một con, con còn chia đôi cho hai nhà các .” Nhà cô ba bé sức, lấy một nửa là hợp lý.
Tô Diệu và những khác lập tức phản đối: “Không , thể để nhà em cứ chịu thiệt mãi thế!”
Dù lũ mèo nhà họ cũng góp công nhỏ, nhưng xét về vai trò thì chỉ dừng ở mức hỗ trợ, nếu đòi chia tận một phần tư thì quả thực là quá mặt dày. Sau một hồi giằng co, hai con lợn rừng trưởng thành phân chia năm phần: nhóm Bán Hạ nhận ba phần năm, hai nhà còn mỗi nhà một phần năm.
Tô Tiếu lau vệt mồ hôi mặt, than thở: “Hai con lợn con nào con nấy nặng ít nhất mười tấn, mà vận chuyển về đây?”
Nam Tinh cùng , dù sức vóc của họ tăng lên đáng kể tận thế, nhưng vẫn đạt tới mức thể khênh nổi khối lượng khổng lồ . Bán Hạ ngước mặt trời ch.ói chang đang đổ lửa cao, lên tiếng: “Trước mắt cứ khiêng mấy con nhỏ về, còn con lớn thì xử lý tại chỗ.”
Cô thừa sức kéo con lợn to, nhưng chẳng ích gì, cô gian sống của ám mùi xú uế.
Nhóm Tô Diệu phản đối việc xử lý thịt lợn ngoài trời, chỉ điều thời tiết quá đỗi khắc nghiệt, nếu xong chắc cả đám cũng say nắng mà ngất mất. Nam Tinh đề nghị: “Chúng nên dựng vài cái lều che nắng, kết hợp với quạt công nghiệp và đá lạnh để hạ nhiệt.”
Thái Viễn ngượng ngùng: “Nhà đá, nhưng quạt và bình tích điện thì thể đảm đương .” Anh và Triệu Huyền mới chuyển tới núi Miêu Miêu nên kịp tích trữ đá lạnh.
Bán Hạ thấu hiểu cảnh của họ nên hề để tâm: “Đá thì nhà em lo, còn việc dựng lều nhờ nhà Diệu phụ trách.” Cô và Nam Tinh từng tích trữ tới mười ngàn thùng đá trong thời kỳ đại hàn, hiện mới dùng hết hơn chục thùng, nên chẳng hề tiếc rẻ. Năm con heo rừng mang về, Bán Hạ lập tức thu gọn gian Âm Dương ngư.