Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam Tinh cùng một mèo một ch.ó quá quen với cảnh tượng , chỉ Hạnh T.ử là giật nảy : “Lão… lão đại, lợn rừng mất ?!”
Bán Hạ lúc mới nhớ từng sử dụng gian mặt Hạnh Tử, bèn giải thích: “Đang ở trong gian, lát nữa xong việc tao sẽ cho mày xem.” Vì ký khế ước chủ – tớ, nắm giữ quyền sinh sát đối với nó, cần nó hỗ trợ công việc trong gian , nên cô chẳng gì giấu giếm. Hạnh T.ử liền run rẩy như lên cơn Parkinson, cành lá rung lên bần bật: “Woa! là lão đại của em!”
Nó chỉ hận thể chống nạnh ngạo nghễ, tự đắc vì bản chọn đúng “cái đùi vàng” to nhất để ôm. Ngân T.ử nhăn mặt tỏ vẻ khinh khỉnh, nhe răng đe dọa Hạnh Tử: đúng là từng thấy cái cây nào kỳ quặc đến thế! Hạnh T.ử lập tức im thin thít.
Bán Hạ giả vờ như thấy màn đùa giỡn của mấy “bé yêu”, lấy hai con d.a.o mổ lợn cùng ba thùng đá từ gian gọi Nam Tinh ngoài.
Nhóm Tô Diệu tới nơi và đang tất bật dựng lều. Bán Hạ đặt thùng đá quạt, luồng lạnh phả lập tức xua tan cái nóng hầm hập. Phương Vân Vân cảm thán: “Mát quá! Chị đây suýt nữa thì ngất vì nóng !” Nếu vì tiếc chỗ thịt lợn , dù cho vàng cô cũng chẳng dám bước khỏi nhà cái nắng năm mươi lăm độ. Tô Tiếu lau mồ hôi trán, ngạc nhiên Bán Hạ: “Bán Hạ, chỉ mặc mỗi áo ba lỗ với quần short thôi ?”
Phương Vân Vân lúc mới để ý, vội kéo Bán Hạ định : “Mau mau, về mặc đồ chống nắng ! Chị cháy nắng xong !” Cô sợ Bán Hạ tin, bèn xắn tay áo lên lộ vùng da đỏ rực: “Lúc nãy xem Đại Quất đ.á.n.h với lợn rừng là cháy đấy. Đừng chê đồ chống nắng nóng, còn hơn nắng thiêu cháy da!”
Chẳng trách ngoài cô và Nam Tinh , ai nấy đều trang kín mít từ đồ chống nắng đến mũ che. Bán Hạ ngập ngừng giây lát quyết định thật: “Em thấy nóng, cũng chẳng sợ nắng.” Cơ thể dị năng giả cấp cao khả năng tự điều chỉnh nhiệt độ để thích nghi, nâng cao khả năng sinh tồn. Dù thì trong tương lai, thời tiết còn khắc nghiệt hơn nhiều, cực nóng lên tới hơn bảy mươi độ và cực lạnh tới âm bảy mươi độ.
Thấy Phương Vân Vân vẫn bán tín bán nghi, Bán Hạ chủ động đưa tay : “Chị chạm thử xem.”
Phương Vân Vân nghi hoặc nắm lấy tay Bán Hạ, hét toáng lên: “Má ơi!” Cô dám tin, vội kéo tay Tô Tiếu: “Cậu sờ thử tay Bán Hạ xem!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-noi-dien-cung-rat-binh-thuong/chuong-161-a.html.]
Tô Tiếu chạm cũng sốc kém: “Má ơi!”
Tô Diệu đang hóng mát gần đó thấy liền gõ đầu Tô Tiếu: “Không tục!” Tô Tiếu lườm ông một cái, hậm hực Nam Tinh: “Em ghen tỵ với quá!”
Phương Vân Vân cũng hừ một tiếng với Nam Tinh: “ cũng ghen tỵ với !”
Nam Tinh ngơ ngác: “Ghen tỵ cái gì chứ?”
Tô Diệu cũng tò mò hỏi: “Nam Tinh ?”
Phương Vân Vân nghẹn lời: “Mọi tin ? Ngoài trời hơn năm mươi độ mà…” Cô dang hai tay : “Tay Bán Hạ mát lạnh!”
Thì cô mặc đồ chống nắng vì sợ nóng, mà là do bản cô vốn hề thấy nóng. Tô Tiếu gật đầu như giã tỏi, Bán Hạ bằng ánh mắt si mê: “Trời ơi, tận mắt thấy mỹ nhân da thịt mát lạnh trong truyền thuyết !”
Bán Hạ nổi hết da gà, vội núp lưng Nam Tinh. Không lẽ… Phương Vân Vân với Tô Tiếu đều là… “nam” ? Nam Tinh lập tức ôm c.h.ặ.t lấy cô, ánh mắt đầy kiêu hãnh: “Ghen cũng vô ích, Bán Hạ là của !” Điều khiến tự hào nhất là sự nghiệp thành công, mà là yêu và trở thành chồng của cô. Tô Tiếu hậm hực hừ một tiếng, cầm d.a.o mổ lợn động tác rút kiếm: “Mỹ nhân chỉ thuộc về dũng sĩ! Tinh ca, đấu tay đôi với ! Rút kiếm !”