Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phương Vân Vân cũng xách d.a.o lên: “Tính cả nữa!”
Nam Tinh bộ hoảng hốt Tô Diệu đang sặc sụa bên cạnh: “Phá hoại hôn nhân khác là vô đạo đức! Tô Diệu mau quản vợ với em gái !”
Tô Diệu ho khan một tiếng, cố nghiêm mặt: “Tô Tiếu, em là sai …” diễn tiếp nữa, đến mức ngã vật : “Lên Tô Tiếu, ủng hộ em!”
Thái Viễn chậc lưỡi, bước lên dí d.a.o cổ Tô Diệu: “Tô… Tô Tiếu… Em tình yêu tình ?”
“Mỹ nhân, xin !” Tô Tiếu giả bộ nức nở: “Dù trai ngốc nghếch đến thì cũng là nuôi lớn, thể bỏ rơi !”
Hai duy nhất nghiêm túc trong đội là Bán Hạ và Triệu Huyền ngơ ngác: “…” Giờ phối hợp với mấy cây hài ? họ nào diễn. Sau một hồi náo loạn, cũng nghiêm túc bắt tay việc. Tuy nhiên, chẳng ai trong họ từng mổ lợn, bắt đầu từ .
Tô Diệu xổm hai con lợn to như quả đồi, than thở: “Hay là cứ c.h.ặ.t đại thành khúc ?”
Bán Hạ từng mổ lợn: “…”
Triệu Huyền từng xem khác mổ lợn: “…”
Hai bất lực, đuổi hết cả bọn : “Nghe bọn chỉ huy!”
Quy trình mổ lợn thường gồm năm bước: cắt tiết – cạo lông – rửa nước nóng – m.ổ b.ụ.n.g – chia thịt. Vì hai con lợn rừng Kim T.ử c.ắ.n đứt cổ nên cần cắt tiết, trực tiếp bắt đầu từ bước hai. Lông lưng lợn rừng dài cứng như kim thép, ai nấy đều cạo cực kỳ cẩn thận, trời nóng thế mà trầy xước thì khổ sở vô cùng. Bán Hạ dặn giữ lông để đem trao đổi với căn cứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-noi-dien-cung-rat-binh-thuong/chuong-162-a.html.]
Còn hai cái nanh dài của con lợn đực chính là bảo vật, nếu tìm thợ giỏi rèn thành v.ũ k.h.í, đó sẽ là thần binh diệt tang thi cấp thấp và sinh vật đột biến. Riêng công đoạn cạo lông ngốn mất hơn bốn tiếng đồng hồ. May mà thịt heo đột biến khó hỏng, chứ thì chắc cũng ôi thiu từ lâu .
Cạo xong, cả nhóm dùng bàn chải sắt cỡ lớn kỳ cọ cho lợn. Vì sống hoang dã, chẳng chỗ tắm trong cái nắng gay gắt nên da lợn bám đầy lớp bẩn dày cộm. Phương Vân Vân suýt ói mấy , cảm thán: “Không ngờ ngày vì một miếng thịt lợn mà đến nước !”
Nhóm của Nam Tinh khỏi sững sờ: "Chuyện mà cũng xảy !"
Triệu Huyền buông một câu bâng quơ: "Trước thời tận thế, lợn rừng vốn là loài động vật bảo tồn nghiêm ngặt, săn bắt thưởng thức cũng chẳng chuyện dễ dàng."
Bán Hạ vung d.a.o rạch một đường dứt khoát bụng con thú: "Cứ yên tâm, khi còn ăn đến phát ngán chứ!"
Chỉ chừng hai năm nữa thôi, khi rừng rậm tái sinh, lợn rừng đột biến sẽ sinh sôi nhiều đến mức thể đếm xuể.
Tô Tiếu đặt chiếc chậu inox đường kính cả mét cạnh xác lợn, sẵn sàng cho việc sơ chế nội tạng: "Ruột già với ruột non giữ ?"
Bán Hạ lắc đầu dứt khoát: "Không cần! Cả dày cũng bỏ luôn, nước sạch mà rửa cho xuể."
Dẫu cô và Nam Tinh quá khan hiếm nước, nhưng cảnh của nhóm Tô Diệu khác. Hơn nữa, cái nắng gay gắt hơn năm mươi độ C, việc cặm cụi sạch dày ruột non chẳng khác nào tự hành xác, ai thích thì chứ cô thì xin kiếu.
Bảy mất trọn vẹn chín tiếng đồng hồ mới xử lý xong hai con lợn rừng, chia nhỏ thành từng phần. Ngoại trừ Bán Hạ, ai nấy đều mệt nhoài. Cô nhấp một ngụm nước muối bổ sung điện giải lên tiếng: "Còn việc cuối cùng là cân trọng lượng."