Trở về Dào Dương, Tô Đào bắt đầu chuẩn lương thực đường cho Tuyết Dao.
Có dị năng gian, cô chuẩn vật tư hào phóng hơn nhiều, mang theo cả đồ ăn khô, thức ăn chính, đồ hộp mà Tuyết Đao thường ăn.
Còn mang theo một hộp sữa dê bột lớn.
Chó già cần thường xuyên bổ sung protein, cũng thể pha với nước uống.
Hắc Bạch Chi Ma thì cô định mang theo, còn quá nhỏ, đường quá nguy hiểm, cô lo lắng.
Còn tìm cho hai đứa nhỏ một tạm thời - Liễu Phán Phán.
Liễu Phán Phán thích thú, còn đặc biệt đến tìm Tô Đào một chuyến, ghi chép những yêu cầu và thói quen cho ăn hàng ngày của chúng sổ.
Để quen với mới, tối hôm đó Tô Đào chuyển ổ của chúng đến phòng khách của cụ Mai.
Hắc Chi Ma thì , đến chỗ mới bắt đầu tuần tra lãnh thổ khắp nơi.
Bạch Chi Ma thì cứ như đứa trẻ cai sữa, ôm cổ Tô Đào kêu t.h.ả.m thiết, nhất quyết chịu xuống đất, dường như Tô Đào sắp .
Tô Đào dỗ dành gần một tiếng đồng hồ, nó mới miễn cưỡng xuống, cuộn tròn trong ổ mèo bàn nhúc nhích.
Tô Đào đến xem nó, nó liền dùng đôi mắt to ngấn lệ cô.
Làm Tô Đào đau lòng c.h.ế.t, suýt chút nữa mềm lòng mang nó theo.
Tuyết Đao thò cái đầu to ổ mèo l.i.ế.m nó, dường như đang an ủi nó.
Bạch Chi Ma , chổng m.ô.n.g về phía Tuyết Đào, bất động.
Liễu Phán Phán bật : "Như công chúa nhỏ , thích nghi hai ba ngày chắc là thôi, cô đừng lo lắng quá."
Nói như nhớ điều gì đó, ngừng , lộ vẻ mặt đau lòng:
"Tuy điều xui xẻo, nhưng vẫn thêm một câu, theo đoàn xe cho , theo thiếu tướng Thời cho , con trai ngày xưa chính là lạc mất mạng, cô... nhất định giữ gìn sức khỏe."
Cụ Mai cũng vỗ vỗ mu bàn tay Tô Đào:
"Đợi cháu về, còn bản thiết kế mới cho cháu xem."
Tô Đào trịnh trọng gật đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-147.html.]
Trở về phòng , Hắc Bạch Chi Ma ồn ào quen.
Tuyết Đao sấp bên chân cô giả vờ ngủ, tuổi già trừ khi cần thiết thì nó đều sấp để giữ sức.
Tô Đào xoa đầu nó, thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Mở cửa thì thấy bà cụ họ Sầm xách một túi đồ lớn.
Vân Mộng Hạ Vũ
Bà cụ Sầm nhét túi đồ lớn cho cô, dặn dò:
"Nghe cháu theo Sầm Oa chúng nó ngoài, chuẩn cho cháu chút đồ ăn dọc đường, đừng để bản thiệt thòi, chuyện gì cũng đừng tự xông lên, để đám đàn ông chúng nó xông lên , haiz, con gái nhà lành ngoài chịu khổ gì, Sầm Oa ngoài cũng lo lắng, cháu ngoài, bà già lòng cứ bất an."
Tô Đào cay mũi, nhận lấy lòng , cất đồ xong ôm bà cụ:
"Bà đừng lo lắng, cháu về sẽ mang quà đặc sản của căn cứ bên ngoài về cho bà."
Bà cụ Sầm ngừng lặp : "Được , mau về, mau về nhé."
Sau đó, chuông cửa phòng Tô Đào liên tục vang lên, những thuê nhà quen tin cô sắp , lượt đến tặng quà, tặng lời dặn dò.
Chẳng mấy chốc, sofa và bàn trong phòng khách chất đầy lòng của những thuê nhà.
Ngay cả vợ chồng cục quản lý lương thực ít giao tiếp cũng gửi đến một túi kê.
Mã Oánh gãi gãi đầu lộ gàu :
"Cô là một bà chủ nhà , chúng cũng gì đáng giá để tặng, đường nấu lên ăn nhé."
Nói kéo chồng .
Tô Đào xách túi kê phần luống cuống tay chân.
Lúc thiết liên lạc vang lên.
Tô Đào xoa trán, sắp mười hai giờ , còn ai tiễn cô nữa đây.
Nghe máy, giọng Cố Minh Trì truyền đến từ đầu dây bên :
"Cô theo đội tiên phong nhiệm vụ?"