Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 148

Cập nhật lúc: 2026-01-10 15:00:07
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Đào về cất túi kê, : "Cố lão bản tin tức thật linh thông."

 

Cố Minh Trì để ý đến việc cô ám chỉ cài cắm tai mắt, hỏi: "Cô theo bọn họ nhiệm vụ gì?

 

Chán sống ?

 

nhiệm vụ của đội tiên phong trách nhiệm nặng nề, hệ nguy hiểm tăng gấp đôi, còn về phía Bắc đến Trường Kinh, đường càng xa càng nguy hiểm."

 

Tô Đào thật giả lẫn lộn : "Đi cùng tìm vật liệu xây dựng."

 

Cố Minh Trì xong trực tiếp , thẳng:

 

"Cô á? Đi theo vướng chân đội tiên phong thì , rốt cuộc là vì cái gì?"

 

Tô Đào thấy hỏi đến cùng, giọng điệu lập tức lạnh lùng:

 

"Cố lão bản, chúng quan hệ gì, dựa cho , là đối tác, vượt quá giới hạn ?"

 

Cố Minh Trì nhíu mày, :

"Chính vì là đối tác, mới quan tâm đến sự an của cô, nếu cô c.h.ế.t, ai cung cấp nước cho khu Đông của , cô c.h.ế.t , ba nghìn tay còn đang chờ nước uống nước sinh hoạt."

 

Họ Cố mỗi chuyện đều tức c.h.ế.t!

 

Tô Đào : " c.h.ế.t, và ba nghìn của cứ chôn cùng !"

 

Nói xong, cúp máy ngay lập tức.

 

Tô Đào kéo chăn lên tắt đèn ngủ.

 

Tuyết Đao sấp ở chân giường ngẩng đầu bà chủ đang tức giận, dùng mũi húc húc chăn của cô như để an ủi, xuống ngủ cùng.

 

Ngày hôm , cũng là ngày cuối cùng khi lên đường, Thời T.ử Tấn lái xe đưa Lâm Phương Tri cấy chip đến.

 

Tô Đào đón , thấy ở cổng lớn, vẻ mặt hoang mang.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-148.html.]

Thời T.ử Tấn đưa đến rời :

"Phần còn em lo liệu , về giúp vận chuyển "Cốt Dực" khỏi viện nghiên cứu, lát nữa về nhà."

 

Tô Đào gật đầu, dẫn Lâm Phương Tri về phía tòa nhà văn phòng.

 

Cậu bé cẩn thận, dường như từng thấy những tòa nhà mắt và công viên phun nước lát gạch ở xa xa, hoang mang đề phòng.

 

Cậu gầy, gió thổi qua cũng thể thấy hình gầy gò qua lớp áo, cánh tay lộ ngoài tuy dài nhưng gầy trơ xương.

 

Tô Đào nhịn hỏi: "Đến đây ăn cơm trưa ?"

 

Lâm Phương Tri gật đầu.

 

"Ăn gì?" Đứa nhỏ đáng thương, bộ dạng như tị nạn.

 

Lâm Phương Tri lộ vẻ hoang mang, chắc là miêu tả đồ ăn ăn như thế nào, nghĩ hồi lâu, một chữ: "Bánh."

 

Tô Đào phát hiện hình như chút khó khăn trong việc diễn đạt ngôn ngữ, dứt khoát hỏi nữa, đầu thẳng đến nhà ăn.

Lâm Phương Tri như nguyên thủy cô lấy bát từ chiếc máy kỳ lạ.

 

Bát mở là món ăn mà từng thấy, tỏa mùi thơm hấp dẫn.

 

Tô Đào bảo xuống ăn, còn lấy sữa cho .

 

Lâm Phương Tri chằm chằm hộp cơm, một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, chỉ hai thứ bên trong, đôi mắt nai c.o.n c.uối cùng cũng chút thần thái:

 

"Cơm, súp lơ, đúng ?"

Vân Mộng Hạ Vũ

 

Giống như đứa trẻ thơ dại đang mong chờ sự khẳng định của cô giáo.

 

Tô Đào theo bản năng dùng giọng điệu dỗ dành Thần Hi và Thần Dương khen ngợi: " , giỏi quá."

 

Phản ứng của Lâm Phương Tri cũng giống như trẻ con, khen thì nở nụ nhạt đầu tiên.

 

Cậu lấy từ trong túi áo một quyển sách tranh nhận hình ảnh dành cho trẻ mẫu giáo cũ và rách nát, thường xuyên lấy xem.

 

Loading...