Đoàn xe rời khỏi căn cứ Thủ An lâu, Tô Đào liền nhận điện thoại của Cố Minh Trì.
Tô Đào tưởng gọi để hỏi chuyện cung cấp nước tháng , ngờ, mở miệng trầm giọng hỏi:
"Em thương?"
Tô Đào theo bản năng xung quanh, cứ cảm giác lắp camera đầu cô.
Cô chỉnh quần áo, :
"Cố lão bản, tay vươn cũng dài thật đấy, Thủ An cũng tai mắt của ."
Cố Minh Trì tiếp lời cô: "Em đừng tiếp nữa, cho đến đón em về Đông Dương."
Vân Mộng Hạ Vũ
Tô Đào bật dậy: "Anh ? Chưa tỉnh ngủ ? chuyện với Trang Uyển , cần nước thì cứ đến Đào Dương lấy."
"Tô Đào, mới khỏi Đông Dương em suýt mất một cánh tay, nếu chút ý thức nguy hiểm, em nên thế giới bên ngoài nguy hiểm đến mức nào, dừng đúng lúc để bảo tính mạng, Thời T.ử Tấn là đặt nhiệm vụ lên hàng đầu, đồng đội lên hàng thứ hai, em ở bên cạnh chẳng giá trị gì."
Tô Đào thực sự gì, một lúc mới hỏi :
"Anh đang chia rẽ ly gián ? hiểu chuyện lợi gì cho , Cố Minh Trì, thể ít can thiệp chuyện của ? nghĩa vụ lời , hơn nữa, là thương nhân, nên ăn đều rủi ro, c.h.ế.t khu Đông của mất nước, chính là rủi ro đối mặt, chẳng lẽ cần dạy ?"
"Nếu đối mặt với rủi ro , chi bằng sớm chấm dứt hợp tác, tìm một nguồn cung cấp nước định khác."
Lại một cuộc trò chuyện vui vẻ.
Cúp điện thoại, Cố Minh Trì chỉ thấy đau đầu.
Anh hỏi Trọng Cao Dật: "Cô điều ?"
Trọng Cao Dật còn thể gì, chỉ thể gật đầu.
"Tại mỗi chuyện với cô đều hùng hổ như ?"
Trọng Cao Dật im lặng, nghĩ thầm chẳng tại thích lo chuyện bao đồng .
Cố Minh Trì nghẹn họng: " sẽ gọi điện thoại cho cô nữa, sống c.h.ế.t mặc bay."
Trọng Cao Dật: Vậy mới đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-176.html.]
Thời T.ử Tấn mấy trở đoàn xe lúc sáu giờ sáng hôm .
Không những thương vong, còn mang về một xe tải thiết y tế, đủ loại thiết điều trị, dụng cụ điện t.ử y tế, còn cả ghế truyền dịch, giường bệnh, cáng cứu thương, tủ lạnh y tế vân vân.
Tô Đào há hốc mồm: "Hôm qua các báo thù càn quét ? Lấy ở thế?"
A a a, cô cũng .
Thời T.ử Tấn cổ tay cô, thấy thể cử động bình thường, liền hài lòng, :
"Cát Hải Bân là tên nhát gan, xin bồi thường cho , nhưng Thủ An cũng cần những thứ dùng cho thường, bọn họ coi mạng thường gì, những thiết thà vứt trong nhà máy để phủ bụi, cũng mang cứu , nên đề cập, những thứ , Cát Hải Bân liền đồng ý."
Tô Đào tin: "Không thể nào dễ dàng như ."
"Sự thật gần như , quá trình quanh co một chút."
Chắc chắn chỉ quanh co một chút, tám phần còn đ.á.n.h ẩu đả ,
Quần áo mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g và m.á.u tanh.
cô hỏi thêm nữa, dù đàn ông cả đời đều sĩ diện.
Chỉ là cô chiếc xe tải chất đầy dụng cụ, khóe mắt chảy xuống dòng nước mắt ghen tị.
Thời T.ử Tấn thấy , thể hiểu ý đồ của cô, bất đắc dĩ :
"Cho em chọn vài món."
Tô Đào đầu vui mừng : "Thật !"
"Thật, em chọn ."
"Cảm ơn Thời lão bản, Thời lão bản hào phóng, Thời lão bản chúc phát tài."
Đợi về Đào Dương sẽ chọn vài món để trong phòng khám!
Đón ánh bình minh, đoàn xe hùng dũng lên đường.
Lần điểm đến là Bàn Liễu Sơn, cũng chính là điểm nhà để xe bỏ hoang nhắc đến trong nhiệm vụ ẩn.