Tô Đào lạnh sống lưng: "Mua nhiều trẻ con như gì? Biếи ŧɦái? Ngược đãi?"
Nếu là như , cô hợp tác với Cố Minh Trì tính là tiếp tay cho giặc ?!
Quan T.ử Ninh cạn lời: "... Em nghĩ gì ? Đừng là ngược đãi, bỏ ít tiền mua trẻ con, nuôi trẻ con, nuôi dưỡng cũng khá , còn tìm ít phụ nữ vô gia cư chuyên chăm sóc những đứa trẻ ."
Tô Đào bình tĩnh : "Vậy chẳng là chuyện ?"
Quan T.ử Ninh hừ một tiếng: "Tuy gián tiếp cứu những đứa trẻ , cho chúng một cuộc sống định no ấm, nhưng cũng đang tẩy não chúng từ nhỏ, tạo nên sự sùng bái cá nhân đối với Cố Minh Trì, những đứa trẻ coi như ân nhân cứu mạng, như Chúa trời, thể xông pha lửa đạn vì ."
"Thậm chí một đứa trẻ đến mười tám tuổi thể thức tỉnh dị năng phi thường, những đứa thể thức tỉnh cũng sẽ trở thành tâm phúc của , cả đời trung thành với ."
Tô Đào hiểu : "Tham vọng của nhỏ."
Vân Mộng Hạ Vũ
Quan T.ử Ninh gật đầu: "Cho nên bảo em cẩn thận là lý do, ham quyền lực, cũng đạo đức gì."
Đoàn xe tiếp tục di chuyển nửa ngày, đột nhiên gặp một làn sóng zombie lớn, ít nhất cũng trăm con, thậm chí trong đàn zombie còn mơ hồ xuất hiện ba con "Huyết Liêm Đao"!
Thời T.ử Tấn lập tức tuyên bố phòng thủ diện, bao vây hai chiếc xe quan trọng nhất ở giữa, dẫn theo các thành viên cốt cán xông lên chống trả.
Tô Đào trong xe thấy tiếng đ.á.n.h la hét bên ngoài mà tim đập chân run, ngoài, nhưng Quan T.ử Ninh vẫn luôn mở rèm che cho cô.
Tuyết Đao thấy tiếng s.ú.n.g liền kích động, cứ cào cửa xông ngoài.
Tô Đào kéo nó cũng nổi, như phát điên: "Nó ?"
Quan T.ử Ninh : "Nó tưởng tham gia chiến đấu, lúc còn trẻ huấn luyện quá nhiều, khắc sâu trong xương cốt ."
Tô Đào mà xót xa, tuổi già của ch.ó quân đội đều yên bình.
Trận chiến kéo dài gần một tiếng đồng hồ, đợi đến khi rèm che kéo lên, Tô Đào thấy m.á.u me khắp nơi và khắp nơi đều là t.h.i t.h.ể là zombie, lập tức kéo rèm xuống.
Nghĩ một chút nghiến răng kéo lên, cô can đảm hơn, đây mới là sự thật của tận thế.
Lúc , Thời T.ử Tấn m.á.u me xuất hiện trong tầm của cô, đang dựa đuôi xe, chân là x.á.c c.h.ế.t, lấy từ trong áo một điếu t.h.u.ố.c, ngón tay dính đầy m.á.u ấn bật lửa châm t.h.u.ố.c.
Một lúc , khói t.h.u.ố.c lượn lờ quanh mặt , che khuất biểu cảm của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-181.html.]
Tô Đào thấy rõ tay đang run rẩy.
Tổ trưởng hậu cần đến báo cáo:
"... Thiếu tướng, chúng 8 hy sinh, 16 thương nặng, 24 nhiễm bệnh, để Giản bác sĩ điều trị ."
Thời T.ử Tấn trực tiếp dập tắt điếu t.h.u.ố.c đang cháy đầu ngón tay, khôi phục vẻ mặt biểu lộ cảm xúc như thường lệ: "Biết , báo cáo danh sách liệt sĩ hy sinh cho ... Thi thể cũng nhanh ch.óng tìm đủ."
Vì cuộc tấn công , thể đến Bàn Liễu Sơn theo đúng kế hoạch, tối hôm đó t.h.i t.h.ể của các liệt sĩ hỏa táng, biến thành một chiếc hộp nhỏ.
Tô Đào cả tê dại.
Cô tên chiếc hộp, một những ngày còn trò chuyện, đùa với cô, nhỏ nhất mới 19 tuổi, lớn nhất cũng chỉ mới bốn mươi tuổi.
Chỉ trong vòng một giờ, âm dương cách biệt.
Cô Thời T.ử Tấn biểu cảm, thấy đôi môi run rẩy, rõ ai đau khổ hơn .
Cô tới nhẹ nhàng ôm lấy , gì.
Thời T.ử Tấn nhắm mắt , mặc kệ cô ôm, nhúc nhích.
Những chiếc hộp tro cốt đưa lên xe từng chiếc một, đoàn xe tiếp tục lên đường.
Cuối cùng cũng đến Bàn Liễu Sơn trong im lặng.
Khi Tô Đào xuống xe, thấy cánh cổng nhà để xe bỏ hoang chân núi, hệ thống đột nhiên phát âm thanh nhắc nhở:
[Phát hiện ký chủ đến đích, kích hoạt nhiệm vụ ẩn, hãy giành quyền quản lý khu đất trong vòng ba ngày, điều kiện: tiêu hao 5 viên tinh hạch cấp 1]
Tô Đào mở to mắt, vội vàng mở giao diện hệ thống, quả nhiên bản đồ cũ của Đào Dương, phát hiện một khu vực nhỏ nhấp nháy, dường như đang chờ cô xác nhận.
Chẳng lẽ tiêu hao 5 viên tinh hạch cấp 1 là thể quản lý khu vực giống như Đào Dương ?
Tinh hạch cấp 1 là gì? Là tinh hạch của zombie tiến hóa ?