Mã Ánh lập tức tỉnh táo, cảnh giác : "Mọi gì ?"
Có thuê nhà khách sáo đáp cô : "Còn gì nữa? Bắt trộm!"
Mã Ánh ngơ ngác, phản ứng liền cãi : "Mọi vu oan giá họa cái gì ?"
Vừa dứt lời, Sầm bà bà liền chen nhà, chạy thẳng ban công nhà Mã Ánh, quả nhiên phát hiện miếng sườn heo mất treo móc câu ở ban công.
Vân Mộng Hạ Vũ
Bắt quả tang, chứng cứ rõ ràng!
Vừa lúc giúp việc nhà Mã Ánh, dì Nhậm ở ngay bên cạnh.
Sầm bà bà tức giận hỏi: "Nói , miếng sườn heo ở ?"
Dì Nhậm vẻ mặt thật thà chất phác, đỏ mặt cúi đầu : "Là chủ nhà mang về, cũng ."
Lời càng chứng thực tội của vợ chồng Mã Ánh, lập tức ồn ào, đòi xông nhà Mã Ánh tìm đồ đạc mất của .
Mã Ánh ở cửa tiên là kinh ngạc, xung quanh, đó chợt hiểu , tức giận, cố gắng lớn tiếng giải thích với : " lấy đồ của ! Đều là Nhậm San lấy!"
Nhậm San lập tức vẻ oan ức sắp : "Mã tiểu thư, chúng chủ tớ một hồi, cô cũng thể đổ oan cho như , hỏi cô, đến đây lâu như , nhà cô mất gì ?"
Mã Ánh nào !
Cô từ đến nay đều vứt đồ lung tung, tìm thì dùng, tìm thì thôi, nếu trong nhà cũng sẽ thành bãi rác.
Cô nhất thời trả lời thế nào, cứng họng tại chỗ.
Dáng vẻ ngược chứng minh lời Nhậm San , càng cảm thấy cô đang bắt nạt giúp việc thật thà, đổ tội mất đồ cho khác, rửa sạch cho .
Nhậm San lau nước mắt: "Mã tiểu thư, nếu cô chứa chấp , hôm nay sẽ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-194.html.]
Nói xong liền xách túi xách của định .
Mã Ánh tức đến mức môi run nên lời.
Tô Đào bước , giật lấy túi xách của Nhậm San, lạnh lùng : "Ai cho bà ?"
Nhậm San nhận Tô Đào giật , chột , nhưng miệng vẫn trắng thành đen: "Tô lão bản ? Là cảm thấy Mã tiểu thư đúng? Cũng đúng, thuê nhà ở Đào Dương, cô đương nhiên về phía thuê nhà..."
Tô Đào mất kiên nhẫn: "Đừng nhảm với , cho bà hai phút để suy nghĩ, là bồi thường tất cả đồ đạc trộm theo giá trị, là trả bộ, bây giờ bắt đầu đếm ngược."
Lời gây nên sóng gió tại hiện trường.
Tức là, Mã Ánh thật sự tên trộm, dì nhỏ vẻ mặt thật thà mắt mới là!
Những thuê nhà đều vây , Sầm bà bà luôn vô điều kiện tin tưởng Tô Đào, vì lập tức sang xin Mã Ánh: "Cô gái nhỏ , xin , là bà lão , tối nay sườn heo kho tàu cho cô ăn."
Những thuê nhà khác cũng xin rối rít.
Tô lão bản đáng tin cậy, loại bừa, nhất định là chứng cứ mới như .
Vậy tên trộm nhất định là Nhậm San.
Mã Ánh gật đầu lia lịa, về phía Tô Đào tràn đầy cảm kích.
Nhậm San ngẩn một lúc, đột nhiên lớn: "Đào Dương các thể bắt nạt ngoài như ! từng lấy đồ của , tin cho xem."
Nói xong liền mở túi xách của , đổ hết đồ bên trong .
Đều là dụng cụ vệ sinh, quả thực đồ đạc mất của những thuê nhà.
Sầm bà bà khi xác định bà là tên trộm, bà chỗ nào cũng đáng ngờ, lập tức : "Chỉ kẻ ngốc mới để đồ ăn cắp túi của , ai bà giấu ở , hơn nữa xông ban công thấy bà ở bên cạnh, Mã tiểu thư rõ ràng là mới dậy, bà thì là ai?"