Anh "cạch cạch" chụp hai bức ảnh: "Tô lão bản, của cô quá dễ tuyển , chỉ cần môi trường , đừng phát lương, khi còn bỏ tiền ."
Vân Mộng Hạ Vũ
Tô Đào : "Vì cần chọn kỹ càng, những tật , phẩm hạnh đều ."
Nói xong dẫn xem nhà hàng tầng một, bếp , vân vân.
Mã Đại Pháo càng xem càng cảm thấy cơ hội thăng tiến của đến!
Chỉ cần môi trường tồi tàn của trạm cũ, một khi Bàn Liễu Sơn bên khai trương, chỉ cần giá cả quá vô lý, khách hàng ở còn cần ?
Làm ăn , là nhân viên kỳ cựu của Bàn Liễu Sơn, tiền đồ đúng là sáng lạn.
Mã Đại Pháo kích động đến mức m.á.u đều sôi sục, quyết tâm việc tìm .
Tô Đào dẫn giới thiệu xong liền để , còn thì nhanh ch.óng trang trí gara.
Mặt đất dính đầy m.á.u và bụi bẩn lát gạch mới, phân chia chỗ đậu xe, tường đều sơn .
Cuối cùng cũng thể , gara để cho đội xe qua đậu xe sử dụng, vẫn khá tiện lợi.
Toàn bộ công trình Bàn Liễu Sơn đến đây, tiến độ 80%, ngoài còn ký túc xá nhân viên xây, một nhà vệ sinh công cộng xây, nhà ở tầng năm xây.
Tô Đào quyết định tạm thời chậm , đợi nhân sự gần như xác định, một hết, đó khai trương đại cát.
Trở về Đào Dương là buổi chiều, Tô Đào sờ khung ảnh nhỏ trong túi, do dự hồi lâu, vẫn gõ cửa phòng Mai lão.
Người mở cửa quả nhiên là Liễu Phán Phán.
Liễu Phán Phán thấy là Tô Đào, nở nụ , gọi trong nhà: "Mai lão , Tô lão bản đến ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-201.html.]
"Tô lão bản, trong một lát."
Tô Đào xuống phòng khách, căn nhà Liễu Phán Phán dọn dẹp sạch sẽ, trong lòng khá xúc động.
Nếu mạt thế , Liễu Phán Phán hẳn là một gia đình hạnh phúc, chồng yêu thương, con trai đáng yêu...
Tô Đào nắm c.h.ặ.t khung ảnh trong túi, cuối cùng vẫn lấy : "Phán tỷ, đây là của chị ?"
Liễu Phán Phán vốn đang , thấy khung ảnh trong nháy mắt, nụ lập tức đông cứng mặt.
Tô Đào thở dài trong lòng, cô , thứ giống như con d.a.o sắc nhọn, chỉ cần một chút là thể rạch vết sẹo của Liễu Phán Phán.
Liễu Phán Phán run giọng, run rẩy nhận lấy: "... Là của , cô tìm thấy ở ?"
Tô Đào : "Bàn Liễu Sơn, một nơi xa."
Liễu Phán Phán tiên là sững , từ từ biểu cảm mặt từ đau buồn chuyển sang kinh ngạc, chuyển sang suy sụp.
Cô che mặt : " , bọn họ lừa , lúc đó Yến Yến của căn bản c.h.ế.t, bọn họ giấu vứt Yến Yến ở gara đó."
Tô Đào cũng ngây .
Đây là tình huống gì?
Liễu Phán Phán nước mắt lưng tròng, nghẹn ngào : "Tháng một năm nay, theo một đội đến Đông Dương, khi ngang qua Bàn Liễu Sơn, Yến Yến zombie cào, sốt cao liên tục, cũng vì lo lắng mà ngã bệnh, đợi đến khi tỉnh , đồng đội cùng Yến Yến c.h.ế.t."
" khung ảnh , phía một cơ quan nhỏ, nhấn thể lấy t.h.u.ố.c mà Yến Yến thường uống, thằng bé u xương bẩm sinh, t.h.u.ố.c bên trong uống hết, cơ quan chỉ con chúng , rõ ràng lúc rời khỏi thằng bé còn sống..."
"Nực thật sự tưởng thằng bé c.h.ế.t, chôn quần áo thằng bé thường mặc , trời thằng bé nhỏ như , ở trong gara âm u lạnh lẽo sống sót như thế nào..."