Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 202

Cập nhật lúc: 2026-01-11 15:08:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gCFB1MZa3

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Đào ngờ một khung ảnh nhỏ ẩn chứa một câu chuyện đau lòng như .

 

Chỉ là khi nụ của Yến Yến trong bức ảnh, cô đột nhiên cảm giác quen thuộc kỳ lạ, luôn cảm thấy dường như từng gặp bé.

 

nghĩ , Liễu Phán Phán và bé là con, lẽ là vì giống nên khiến cô cảm giác .

 

Tô Đào thử an ủi: "Biết Yến Yến còn sống, chị tìm xem ?"

 

Liễu Phán Phán nghẹn ngào lắc đầu: "Không thể nào còn sống, lúc đó thằng bé nhiễm bệnh, cho dù vượt qua thời kỳ nhiễm bệnh tự khỏi, cũng sẽ đau đớn chịu nổi vì u xương, bác sĩ thằng bé sống quá năm tuổi... Lúc đó thậm chí còn cảm thấy thằng bé nhiễm thành zombie còn hơn là bệnh tật hành hạ."

 

Tô Đào đành lòng, đứa trẻ nhỏ như rời xa , còn ở trong mạt thế, quả thực thể sống lâu .

Mai lão đẩy xe lăn cũng đại khái, khẽ thở dài.

 

Liễu Phán Phán cũng chỉ một lúc, lau nước mắt cố gắng tỏ mạnh mẽ, cảm ơn Tô Đào: "Tô lão bản cảm ơn cô, thật sớm nghĩ thông suốt , Yến Yến sống thêm một ngày là đau khổ thêm một ngày, c.h.ế.t mới là giải thoát, là của thằng bé, cũng là của , chúng kiếp con."

 

Lời đến mức , Tô Đào cũng thêm nữa.

 

Trở về phòng cô vẫn còn lo lắng chuyện , lên mạng tra xem triệu chứng của u xương, nghiêm trọng thì khiến bệnh đau nhức sưng tấy liên tục, thể vận động bình thường.

 

Bốn tuổi chịu đựng những điều , phận thật quá tàn nhẫn.

 

Chẳng trách Liễu Phán Phán dễ dàng chấp nhận cái c.h.ế.t của Yến Yến như , lẽ là ngày ngày con chịu đựng đau khổ, trong lòng mong con sớm kết thúc đau khổ.

Đây là mong bất đắc dĩ của một bất lực.

 

Tô Đào theo bản năng sờ đầu Lâm Phương Tri: "Cậu khỏe mạnh, như mới yên tâm, ?"

Vân Mộng Hạ Vũ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-202.html.]

 

Lâm Phương Tri ngây thơ gật đầu.

 

Trước khi ngủ Tô Đào vẫn thỉnh thoảng nhớ đến nụ quen thuộc của Yến Yến trong bức ảnh, cô lắc đầu định xuống, Bùi Đông bận rộn đột nhiên gọi điện đến.

 

Tô Đào lập tức dậy bắt máy.

 

Bùi Đông chắc vẫn còn ở bên ngoài, giọng xen lẫn tiếng gió xào xạc: "Camera giám sát nhận , quả thực cần, cảm ơn cô, ngoài ngày mai là sinh nhật của Diệp Hạ Thanh, cô nhờ mời cô đến tham gia bữa tiệc sinh nhật nhỏ của cô ."

 

Diệp Hạ Thanh?

 

Tô Đào nhớ , nhớ là cô gái hoạt bát ngoài hai mươi tuổi bên cạnh Bùi Đông, từng đến Đào Dương ăn thịt nướng cùng .

Trước đây khi tòa nhà văn phòng Đào Dương xây xong, Diệp Hạ Thanh vô cùng ngưỡng mộ, tiếc là từng học, mấy chữ, ánh mắt tràn đầy khao khát kiến thức văn hóa.

 

Tô Đào đồng ý ngay: "Được chứ."

 

Bùi Đông đầu dây bên : "Hạ Thanh nhất định sẽ vui, cô thích cô, bữa tối mai đến đón cô."

 

Nói xong cô nghiêm nghị: "Còn một việc nữa, gần đây huyết liêm đao thường xuyên xâm phạm biên giới Đông Dương chúng , giao tranh vài , thương vong ít, Đào Dương bên cô cũng đề phòng thêm."

 

Tô Đào giật : "Được , tường thành bên các xây đến ?"

 

"Xây đến một phần năm, bây giờ là đ.á.n.h xây, tốc độ sẽ chậm hơn một chút."

 

Tô Đào cũng lo lắng : "Vậy chẳng năm cũng xây xong ? Bên cũng giúp , phát hiện, tường của chỉ thể xây dựng trong Đào Dương, một khi xây dựng xong liền như cắm rễ xuống đất, căn bản mang khỏi Đào Dương ."

 

Loading...