Tô Đào sững , đó mỉm , đưa tay nhẹ nhàng nắm lấy tay : "Đội trưởng Lôi, hợp tác vui vẻ."
Cô rụt tay , : "Nếu như , thì thể trả cho các nửa tấn nhiên liệu ngày các đến Thủ An, khi tìm gia đình Ngũ Chấn sẽ đưa thêm nửa tấn lương thực, đưa đến Đông Dương an , sẽ sắp xếp việc chữa trị, thế nào?"
Lôi Hành rạng rỡ: "Rất hảo, ba ngày, đảm bảo nhiều nhất ba ngày là thể tìm và cứu ."
Chiều hôm đó, nhóm của Báo Đồ kéo theo nửa tấn nhiên liệu, lái những chiếc xe máy đua cải tiến gầm rú hướng về Thủ An.
Tô Đào đỉnh núi thấy khói xe của bọn họ bốc lên, thậm chí còn thấy nhạc punk mà bọn họ bật, nếu ở gần chắc chắn là âm lượng chấn động màng nhĩ.
Quả thực là một đám điên cuồng của ngày tận thế...
điều cũng khiến cô trút bỏ một mối lo, gọi điện cho Ngũ Chấn.
Cuộc gọi suôn sẻ, dòng điện rè rè chập chờn, mất nhiều công sức mới rõ, hóa là mạng lưới tín hiệu của Thủ An cũng sắp sụp đổ.
Tô Đào đang định chuyện giải cứu với Ngũ Chấn, ai ngờ mới nửa câu, cuộc gọi gián đoạn.
Cả hai bên đều ngớ .
Ngũ Chấn ôm máy liên lạc gọi hết đến khác, vẫn thể gọi , tức giận đến mức đập máy liên lạc.
Vợ nước mắt sắp cạn, ôm con trai đang ngủ, hai mắt trống rỗng, khàn giọng hỏi: "Ai? Họ Tô họ Giang, gọi điện gì, hỏi chúng c.h.ế.t ?"
Lúc cửa đập mạnh vài cái, mặt đất rung chuyển, bức tường yếu ớt xuất hiện thêm vài vết nứt.
Con trai sợ hãi tỉnh giấc, cố nén nước mắt dám thành tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-218.html.]
Ngũ Chấn bê tủ quần áo chắn cửa, : "Là cô Tô, vài câu thì tín hiệu mất, đoán là tìm đến cứu chúng ."
Ánh mắt vợ lóe lên một tia sáng, nhưng nhanh ảm đạm xuống: "Làm thể, Thủ An bây giờ là biển lửa núi xác, ai đến cũng c.h.ế.t, chừng là đến xin , để chúng tự sinh tự diệt."
Ngũ Chấn kiên quyết : " tin cô ."
Vợ khịt mũi, dựa tường lặng lẽ rơi lệ.
Chờ c.h.ế.t là điều dày vò lòng nhất.
Cuộc điện thoại khiến Ngũ Chấn vực dậy tinh thần, bắt đầu dùng dị năng điều khiển mấy bụi cỏ gân bò phát triển điên cuồng, bò kín tường nhà, tạo thành một tấm lưới bảo vệ chắc chắn từ thực vật.
Anh nhất định sống sót, kiên trì đến lúc gặp Tô Đào. ...
Bên Tô Đào cũng cố gắng gọi mấy cuộc điện thoại, đều gọi , đành thôi, trong lòng khỏi lo lắng cho Ngũ Chấn.
Hy vọng nhóm Lôi Hành thể nhanh ch.óng đến nơi.
Trước bữa tối, Trang Uyển gửi cho cô danh sách thuê nhà mới: "Sếp, tổng cộng 9 , 5 đều là gia đình quân nhân, trong đó còn một vợ góa của liệt sĩ, chồng và hai con trai, cùng trai ruột và chị gái ruột đều hy sinh, cả nhà chỉ còn một bà , đến nhà thăm hỏi thì thấy nhà bà bày một dãy di ảnh, cảnh tượng đó thật sự chua xót."
Tô Đào chỉ cô mô tả thôi cũng thở dài bất lực: "Hãy quan tâm đến vợ góa của liệt sĩ nhiều hơn, gì cần giúp đỡ thì cũng bảo bà đừng khách sáo, những còn trong danh sách đều vấn đề gì, ngày mai hoặc ngày mốt đến thủ tục nhận nhà , cô cũng nghỉ ngơi sớm ."
Vân Mộng Hạ Vũ
Trang Uyển thở dài: "Lát nữa đến bệnh viện Đông Dương một chuyến, còn nhớ Lam Linh Linh , chính là cãi với yêu cũ ngã gãy lưng đó, hôm nay đường về cô bắt cóc, nhiều xâm hại, tình hình khá nghiêm trọng."
Tô Đào nổi da gà: " cùng cô, bắt những kẻ bắt cóc cô ?"