Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 220

Cập nhật lúc: 2026-01-11 15:08:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trang Uyển gật đầu đồng tình, bổ sung: "Cũng thể là do hành động Lam Linh Linh vì căn nhà ở Đào Dương mà bỏ với khác, khiến cảm thấy lòng tự trọng của đàn ông sỉ nhục, trả thù ác ý, nếu thì thể nuốt trôi cục tức , đàn ông bất lực sẽ như , tìm lòng tự trọng phụ nữ."

 

Tô Đào xua tay: "Thôi đừng nữa, càng càng thấy ghê tởm, quan hệ huyết thống với loại ... Gần đây chú ý tin tức của Ngô Phi Trì , bên Lam Linh Linh cũng thường xuyên đến thăm, dù cũng đều là thuê nhà của chúng ."

 

Sáng hôm , bệnh viện báo tin Lam Linh Linh tỉnh.

 

Tô Đào đón ông ngoại của Cố Minh Trì, chỉ thể để Trang Uyển lái xe đến bệnh viện một chuyến hỏi thăm tình hình.

 

Ông cụ tinh thần , lúc xuống xe cũng cần chăm sóc dìu, tự chống gậy xuống.

Nhìn thấy cảnh tượng của Đào Dương, ông cụ đẩy gọng kính lão lên, một câu khiến Tô Đào ngạc nhiên: "Viện dưỡng lão cũng tệ, cả các cô gái các trai đến ở ?"

 

Người chăm sóc bên cạnh dối chớp mắt: "Những trẻ tuổi đều là đến xem môi trường cho bố của họ, một thời gian nữa chừng ông thể kết bạn với mấy bạn già."

 

Người chăm sóc lấy một chiếc hộp từ xe đưa cho Tô Đào: "Bà chủ Tô, đây là sếp Cố nhờ chuyển cho cô."

 

Tô Đào bên trong đựng tinh hạch, mặt lập tức giấu nụ : "Được , theo , phòng chuẩn xong ."

 

Trên đường ông cụ ngừng, lúc thì ông từng đến đây, ở đây một căn biệt thự, trong nhà hơn mười hầu hạ.

Lúc từng gặp Tô Đào, còn hỏi Tô Đào bao nhiêu tuổi, quen con rể của ông , gặp cháu ngoại trai cả của ông , ông nhiều năm gặp cháu ngoại trai cả, cháu ngoại trai bất hiếu, là đồ súc sinh.

 

Người chăm sóc quen , nhỏ giọng với Tô Đào: "Ông cụ cứ nghĩ bây giờ vẫn là ngày tận thế, nhà họ Cố ngày tận thế là thương gia giàu , sống trong biệt thự, môi trường xung quanh , thấy Đào Dương ông tưởng về nhà ."

 

"Ông cũng nhận sếp Cố, vẫn luôn nghĩ cháu ngoại trai của đang học ở ngoài chịu về gặp ông, ít mắng sếp Cố ngay mặt."

 

Vừa dứt lời, ông cụ họ Cố mắng một câu đồ con rùa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-220.html.]

Tô Đào toe toét suốt dọc đường.

 

Đến phòng, ông cụ họ Cố khá hài lòng, chăm sóc dường như quen với thói quen của ông, lập tức bê một chiếc ghế đặt bên cạnh cửa sổ.

Ông cụ tìm một tư thế thoải mái xuống, ngân nga hát: "Ở ngôi làng nhỏ xa xôi đó, ngôi làng nhỏ ơi, yêu quý của , tóc bạc như vôi..."

 

Hát xong một hát tiếp.

 

Người chăm sóc nhân lúc chào hỏi lầu lầu, tặng một món quà nhỏ, rằng ông cụ ở nhà trời tối sẽ đúng giờ ngừng hát, tuyệt đối phiền nghỉ ngơi.

 

Cho đến khi Tô Đào bận rộn xong một vòng, ăn xong cơm tối, lầu vẫn thấy ông cụ đang hát.

 

Trang Uyển từ bệnh viện trở về cũng thấy, lo lắng : "Ông khát ? Cổ họng khàn ? Haiz, già thật sự giống như trẻ con, con trai hồi nhỏ mới học cũng bi bô hát, cuộc đời giống như một vòng tuần ."

 

Chưa đến bảy giờ, màn đêm buông xuống, tiếng hát ngừng .

 

Người thuê nhà ở tòa nhà hai đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Ban ngày ông hát thế nào cũng , miễn là đừng hát ban đêm.

Vân Mộng Hạ Vũ

 

Tô Đào cũng nhận điện thoại của Cố Minh Trì.

 

"Bà chủ Tô, nhận tinh hạch ?"

 

Tô Đào sớm bảo Lâm Phương Tri cất : "Nhận , ông cụ lúc chắc cũng ngủ , thích nghi khá ."

 

Giọng của Cố Minh Trì hiếm khi mang theo chút ý : "Ông thể nghĩ rằng về nhà , từ khi ông mắc bệnh vẫn luôn nghĩ bắt cóc ông , để ông chịu khổ chịu cực ở khu Đông."

 

Loading...