Mạt Thế: Ta Quản Lý Khu Nhà Thuê - Chương 224

Cập nhật lúc: 2026-01-11 15:08:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bố ơi, chúng sắp c.h.ế.t ?" Ngũ Mẫn Đạt m.á.u thấm phòng từ khe cửa và những vết nứt tường, ngây hỏi.

 

Ngũ Chấn mặt mày tái mét, việc liên tục điều khiển thực vật sinh trưởng khiến dị năng của tiêu hao quá mức, mắt bắt đầu tối sầm và ch.óng mặt.

 

Mặc dù , vẫn nở một nụ an ủi con trai: "Có bố ở đây , sẽ , bố sẽ bảo vệ con và ."

 

Vợ , Lưu Thư, tuyệt vọng. Cô tấm lưới bảo vệ bằng thực vật mà chồng đan đang dần bong , mùi m.á.u tanh và mùi hôi thối của tang thi xộc mũi, tiếng gào thét và tiếng kêu t.h.ả.m thiết ngày đêm bên tai khiến cô tê dại.

 

Vân Mộng Hạ Vũ

Sẽ ai đến cứu họ nữa.

 

nhạt, cầm lấy con d.a.o gọt hoa quả chuẩn sẵn từ lâu: "Ông xã, em mệt , em đưa con trai , em lũ súc sinh ghê tởm đó ăn thịt..."

Ngũ Chấn hoảng hốt, sợ cô liều, liền điều khiển dây leo giật lấy con d.a.o trong tay cô, đau khổ : "Em đừng như , cố gắng thêm chút nữa, tin ? Vượt qua đêm nay, chúng sẽ sống sót! Anh đảm bảo, nếu đêm nay vẫn ai đến cứu chúng , sẽ từ bỏ, xin em đấy, cố gắng thêm một đêm nữa!"

 

Nói xong, vẫy tay với con trai: "Lại đây, đến chỗ bố."

 

Ngũ Mẫn Đạt chút sợ hãi, im tại chỗ, mắt ánh sáng, cũng còn hy vọng sống sót.

 

Vợ con đều như , Ngũ Chấn tuyệt vọng rơi nước mắt. Anh nghiến răng, dồn hết chút dị năng ít ỏi còn , gia cố tấm lưới bảo vệ.

 

Cửa vỡ vụn, vô bàn tay màu xanh xám dính đầy m.á.u và bụi bẩn của tang thi thò qua khe hở của tấm lưới.

 

Những chiếc chân khổng lồ của Liềm Máu điên cuồng đập phá dây leo, cố gắng xé một lối để trong ăn thịt.

Không chống đỡ bao lâu, khoảnh khắc gần như bất tỉnh, thấy tiếng phá cửa và tiếng s.ú.n.g.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-224.html.]

 

Một con báo màu vàng lao , đồng t.ử màu vàng kim, răng nanh sắc nhọn tàn phá trong ánh m.á.u và khói lửa——...

 

"Bà chủ Tô, giải cứu thành công."

 

Tô Đào thấy tiếng rè rè trong máy liên lạc, liền hỏi : "Đội trưởng Lôi, gì? rõ."

 

" ——giải cứu thành công, nhưng Ngũ Chấn ngất vì dị năng cạn kiệt, vợ con thương do d.a.o, cho sơ cứu, thể sẽ nhiễm trùng vết thương, thể vượt qua xem ý chí sinh tồn của họ."

 

Lần Tô Đào rõ, liền thắc mắc: "Sao thương do d.a.o?"

 

Lôi Hành nhún vai: "Xem là vợ tự t.ử cùng con trai, may mà đ.â.m động mạch chủ, nếu thì c.h.ế.t ngay tại chỗ . bà chủ Tô, đây là do họ tự sống, nếu qua khỏi, tính là thành nhiệm vụ chứ?"

Tô Đào bất lực với hành động của vợ Ngũ Chấn, thở dài: "Không tính, vất vả cho các . sẽ trả nửa tấn nhiên liệu và lương thực cho các như thế nào?"

 

Vừa dứt lời, Tô Đào thấy tiếng reo hò từ đầu dây bên : "Uoooooooooooooh—."

 

Cô ngẩn : "Chuyện gì ?"

 

Lôi Hành toe toét: " cho đốt ngoại ô Thủ An , tiếc là bà chủ Tô thấy cảnh tượng lửa cháy ngút trời đẽ đến nhường nào, đáng để ăn mừng một phen."

 

Khóe miệng Tô Đào giật giật, đồ điên.

 

"Vậy thì bà chủ Tô, ba ngày nữa gặp ở Đông Dương, coi như vật tư đó là quà gặp mặt cô tặng ."

 

Loading...