Tô Đào dừng một chút hỏi: "Sao khỏi Đào Dương?"
Cố Minh Trì: "Cô chỉ ngoài mua thịt, còn vì mấy điểm cống hiến nên chỉ mua một chút."
Tô Đào bực tức : "Sao thích giám sát khác như ? động tĩnh gì cũng , ý đồ gì?"
Cố Minh Trì mạch lạc : "Cô đừng hòng đ.á.n.h trống lảng, tại cô từng rời khỏi Đào Dương, thấy cô ở Bàn Liễu Sơn?"
"Tô Đào, chuyện đơn giản như cô nghĩ , Đàm Dũng nhỏ mọn, thù dai, dị năng giả trướng thể xem thường, nếu trạm tiếp tế ở Bàn Liễu Sơn thật sự là do cô xây, cô đây là động miếng bánh của ."
Tô Đào im lặng một lát, : "Là xây, còn về việc đến Bàn Liễu Sơn như thế nào, cứ coi như bay, còn nữa, miếng bánh chắc chắn động , nhưng ăn là , ai bản lĩnh thì đó ăn, Cố lão bản?"
Cố Minh Trì: "..."
"Hơn nữa, cũng nuốt trọn cả thị trường, Đàm Dũng thể cho đến chuyện với chúng , chúng thể cùng lớn miếng bánh, cùng chia, đôi bên cùng lợi ."
Cố Minh Trì lắc đầu: "Theo hiểu về Đàm Dũng, chắc chỉ đá cô độc chiếm, chuyện đôi bên cùng lợi ."
Tô Đào bình tĩnh : "Đều , lựa chọn là ở , đợi đến tìm chuyện, chỉ là Cố lão bản, vụ ăn , về phía nào?"
Phía Đàm Dũng là đối tác cũ?
Hay là phía cô?
Cố Minh Trì ngờ cô còn dám đào góc tường, còn đào một cách trắng trợn như .
"... Tô Đào, cô gan quá lớn , cô đang gì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-250.html.]
Tô Đào thẳng thắn : "Đương nhiên, đang lôi kéo ."
Cố Minh Trì lạnh một tiếng: "Đứng về phía cô, tất cả những gì gây dựng ở trạm cũ đều từ đầu, còn tự dưng coi đối tác cũ thành kẻ thù, cái gì?"
"Anh thể suy nghĩ một chút, vội."
Cố Minh Trì buông hai chữ "Mơ ", liền cúp máy ngay lập tức.
Càng nghĩ càng thấy phụ nữ gan to bằng trời, chuyện gì cũng dám nghĩ.
Hắn gọi cho Đàm Dũng, rõ tình hình.
Đàm Dũng lạnh : "Thật sự là cô , cũng chút bản lĩnh, Cố , chuyện hồ đồ , lâu như mà cũng , để một phụ nữ cướp miếng cơm ngay mí mắt chúng , chuyện mà cho cô một bài học, em chúng sẽ đàn bà cưỡi lên đầu mất!"
Cố Minh Trì cau mày: "Anh cứng rắn? đồng ý, tìm đến chuyện với cô , Tô Đào loại ăn tuyệt tình, trong mắt cô thêm đối tác quan trọng hơn là kết thù."
Đàm Dũng lập tức nổi giận: "Nói chuyện cái rắm! Anh trướng đang bàn tán gì , cảm thấy việc cho Bàn Liễu Sơn, còn hơn cho Đàm Dũng , bao ăn bao ở còn trả tiền! Nghe xem, điều kiện tin ? Rõ ràng là con đàn bà đó cố tình khıêυ khí©h , dụ dỗ của , lung lay lòng quân của !"
"Cô ghê tởm nhắm như , còn cho cô cơ hội chuyện cái rắm gì, xử cô thì tao đàn ông!"
Cố Minh Trì trầm giọng : "Anh bình tĩnh , đừng tìm hiểu rõ ràng cho là giả, cho hỏi rõ ràng hãy phán đoán, đừng chuyện gì cũng dùng lòng của mà suy diễn, Tô Đào sẽ những trò vớ vẩn đó."
Đàm Dũng tức c.h.ế.t: "Con đàn bà c.h.ế.t tiệt đó cho lợi ích gì ? Hay là quyết định về phía cô ? Hay là và cô vốn dĩ gian díu! Tao bao giờ thấy bênh vực phụ nữ nào! Cố Minh Trì! Anh hợp tác nữa thì sớm, lấy một phụ nữ tao ghê tởm! Tao khinh."
Vân Mộng Hạ Vũ
"Tút-" cúp máy.
Cố Minh Trì đau đầu. ...