Tiền Dung Dung tràn đầy mong đợi, như cô cũng dễ dàng kiểm tra sổ sách ở núi Bàn Liễu hơn.
Vân Mộng Hạ Vũ
Mấy hào hứng trò chuyện một lúc ai về nhà nấy, Tô Đào đợi họ hết mới hỏi Mã Đại Pháo:
"Muộn thế , tìm việc gì ?"
Mã Đại Pháo nhịn lâu , giờ cuối cùng cũng thể :
"Bà chủ, cô đúng thật, bên trạm cũ thực sự cử đến tìm , còn cử cả phó giám đốc Khúc Tĩnh Vân, con mụ , chuyện xấc xược lắm, hỏi chúng bán dầu và nước ."
" , mặt cô liền lạnh tanh, ném cho hai lựa chọn, một là bán nước và dầu, hai là thể bán, nhưng chia cho họ một nửa lợi nhuận, nếu sẽ cho chúng tay..."
"Bà chủ ! Đây rõ ràng là tống tiền và đe dọa, ai mà chịu , từ chối ngay lập tức, con mụ họ Khúc gì, đầu bỏ ."
Tô Đào xong tức giận:
" vốn nghĩ rằng, nếu bên trạm cũ thái độ hơn, giao lưu hữu nghị gì đó ngại, thậm chí dầu và nước thể bán sỉ cho họ với giá thấp hơn một chút, để họ cũng thể chia một phần thị trường . Sau nếu hợp tác vui vẻ, sự tin tưởng nhất định, sẽ dẫn họ cùng phát triển, thị trường mở rộng, chúng còn thể cùng thắng."
"Bây giờ xem , những điều kiện mà Đàm Dũng cử đến đàm phán là chiêu trò, cố ý đến gây khó dễ cho chúng , thực chất là xé rách mặt mũi, tuyên chiến với chúng . là đồ thiển cận!"
Mã Đại Pháo phẫn nộ: "Bà chủ, họ coi chúng gì, chúng cũng đừng khách sáo nữa, cướp mối ăn của họ, chiến thôi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-ta-quan-ly-khu-nha-thue/chuong-265.html.]
Tô Đào nghiến răng: "Anh đăng quảng cáo, phàm là khách đến từ trạm cũ, tiền phòng đều giảm giá 10%, đồng thời mỗi mỗi ngày cung cấp miễn phí một chai nước uống 500ml."
Cơn giận trong lòng Mã Đại Pháo lập tức tan biến, nuốt nước bọt :
"Cô ác đấy, quả là đòn đ.á.n.h chính xác trạm cũ, Đàm Dũng chắc tức c.h.ế.t mất."
Vốn dĩ điều kiện ăn ở của núi Bàn Liễu hơn trạm cũ cả trăm ngàn , giá cả tương đương.
Giảm giá như , sẽ rẻ hơn trạm cũ.
Thêm đó là 500ml nước uống miễn phí... e rằng khách sẽ phát điên, Đàm Dũng cũng sẽ phát điên.
Tô Đào trừng mắt: "Tức c.h.ế.t càng , ăn bao nhiêu năm, thấy ăn trôi nổi quá , cứ thế , trả thù thì cứ việc, tiếp. Mấy ngày nay đừng ngoài, chỉ cần ở núi Bàn Liễu, sẽ ai động ."
Mã Đại Pháo yên tâm hẳn.
Anh thực sự vẫn sợ sự trả thù của trạm cũ, dù họ cũng phát triển nhiều năm, trong tay nuôi ít dị năng giả và lực lượng vũ trang.
Lời của Tô Đào tiếp thêm sức mạnh cho , lập tức yên tâm.
Tô Đào xua tay: "Anh về , núi Bàn Liễu chỉ kinh doanh bình thường, mà còn kinh doanh rầm rộ, quảng bá phúc lợi cao và môi trường của chúng , thể khiêm tốn quá, khiêm tốn quá coi là kẻ ngốc cưỡi lên đầu."
"Rõ!"