Mạt Thế: Tiểu Vĩ Hồ Đi Tìm Đuôi - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:48:43
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Tiểu Hồ cảm thấy hôi, ý thức mới hồi phục, còn kịp mở mắt, nàng ngửi thấy một mùi hôi thể tả.
Mùi m.á.u tanh, mùi mồ hôi chua loét, mùi phân nước tiểu, còn nhiều mùi vị mà nàng là gì đan xen , ép tới mức nàng gần như thể thở nổi. Giữa những mùi vị , nàng lặng lẽ mở mắt.
Đập mắt là một nơi xám xịt, giống như một căn phòng lớn và rách nát, ánh sáng bên ngoài lộn xộn lọt qua những lỗ thủng. Mấy gã đàn ông trông lôi thôi đang tới lui, trong tay còn cầm những vật dài ngoằng đen ngòm (súng), hoặc là những con d.a.o nhỏ dính m.á.u khô.
Bọn họ hung thần ác sát, họ nổi trận lôi đình, họ giống như những con thú dữ dồn đường cùng, tràn ngập thở bạo ngược và điên cuồng.
Bạch Tiểu Hồ cảm thấy tình hình lắm, bởi vì lúc nàng đang ngã mặt đất lạnh lẽo thô ráp, tay chân đều trói c.h.ặ.t, mà bên cạnh đều là những cùng cảnh ngộ, liếc mắt qua mặt đất thể đến mười mấy .
Nàng tại trở nên như , đầu óc vô cùng m.ô.n.g lung, nhưng cố gắng cúi mắt , vẫn là bộ vân huyễn pháp y mặc từ khi xuyên qua, là kiểu váy dài màu trắng, lúc dính chút vết m.á.u, cũng chút mài mòn, hiệu lực phòng hộ giảm .
Nàng âm thầm vận dụng linh lực, nhưng khi thúc giục trận pháp, linh lực chỉ còn một chút đáy, hơn nữa mỗi thúc giục là đau đớn vô cùng, căn bản thể sử dụng.
Hơn nữa vì thể dùng linh lực, giới t.ử gian cũng mở .
Bạch Tiểu Hồ nhíu mày, đây nghi ngờ gì là cơ thể của , nhưng bắt ?
Nghĩ , lúc định vị trận pháp, nàng định vị ở nơi gần nhất với con mèo mà tìm, chẳng lẽ đối phương đang ở gần đây?
Nàng lập tức đ.á.n.h giá những con xui xẻo của thế giới khác .
Không đợi nàng khóa c.h.ặ.t mục tiêu, cửa “ầm” một tiếng đá văng, một gã đàn ông khác bước . Hắn lẽ là thủ lĩnh của những gã , bởi vì những gã đó đều tỏ cung kính với . Gã thẳng đến chỗ những trói, vung tay liền tóm lấy một thiếu niên từ trong đám .
Thiếu niên đó lập tức hét lên, điên cuồng giãy giụa, nhưng tay chân trói sức lực, xách lên như một con gà con.
Nói đến gà con, Mông Mông của ? Bạch Tiểu Hồ nhịn phân tâm một chút.
Liền một tiếng “chát” giòn tan, gã đàn ông đó tát một cái mặt thiếu niên, giận dữ hỏi: “Lô vật tư đó ở ? Không nữa tao g.i.ế.c mày!”
Thiếu niên hét lên: “Ông mơ mà cho ông, cho ông , trai là Lục Át, Lục Át của căn cứ Giang Thành, ông dám động sẽ tha cho ông !”
Gã đàn ông lạnh một tiếng: “Mày là em trai Lục Át? Vậy tao còn là bố của Lục Át đây! Chưa từng Lục Át em gì cả!”
Thiếu niên tiếp tục cứng cổ : “Anh thật sự là cả của , từ nhỏ lạc, mạt thế mới nhận , mạt thế tách , đến cũng là để tìm !”
Gã đàn ông chằm chằm một lúc, âm lãnh : “Mày nhất đừng lừa tao!”
Hắn đẩy một cái, thiếu niên đó liền nặng nề ngã văng , vặn ngã ngay mặt Bạch Tiểu Hồ, tung lên một lớp bụi.
Bạch Tiểu Hồ hiểu họ đang gì, ném tới giật , đồng thời nàng ngửi thấy một loại thở từ thiếu niên, chính là thở của con miêu yêu mà nàng tìm, nhưng nhạt, như như .
Nàng vội duỗi cổ ngửi nhắm mắt cảm nhận, dường như sai, chính là loại thở !
Bạch Tiểu Hồ hai mắt sáng lên, ánh mắt kinh ngạc lộ vài phần vui mừng thiếu niên ngã đến thất điên bát đảo, đây là tìm?
Nàng cẩn thận đ.á.n.h giá thiếu niên nhân loại , quỳ rạp đất ho khan, bả vai run lên, dường như còn đang , thấy mặt mũi . Trong trí nhớ, con mèo nhỏ cũng yếu đuối như , những tiểu yêu tinh khác bắt nạt cũng chỉ dám co ro trong góc run rẩy thút thít.
Ánh mắt nàng dần dần quét xuống, trong ánh sáng mờ tối khóa c.h.ặ.t m.ô.n.g của đối phương.
Có , sờ một cái chẳng sẽ ?
Nàng âm thầm giãy giụa, phát hiện cơ thể hiện tại của yếu đến ngờ, giãy khỏi sợi dây thừng trói c.h.ặ.t t.a.y, linh lực thể vận dụng. Nàng nhân lúc những gã đàn ông dường như đang bàn bạc gì đó, về phía , lặng lẽ co hai chân , dùng sự dẻo dai cực của tộc Cửu Vĩ Hồ, vòng đôi tay trói lưng qua hai chân, đưa phía .
Mu bàn tay dường như mặt đất mài rách da, nóng rát. Bị thiên lôi đ.á.n.h như , cơ thể hiện tại của nàng thật sự vô cùng yếu ớt.
rảnh lo những chuyện đó, nàng cứ thế nghiêng đất, nhích về phía thiếu niên mặt, vươn bàn tay tội .
Nhẹ nhàng, lén lút, trộm, sờ lên m.ô.n.g đối phương.
Ừm, m.ô.n.g cũng khá cong vênh.
Nàng chú ý tới đối phương đột nhiên cứng đờ.
Tay nàng chậm rãi di chuyển, sờ đến xương cụt giữa hai bên m.ô.n.g, kỳ lạ, cảm giác gì? Chẳng lẽ dùng linh lực dò xét?
Đột nhiên, trong lòng nàng run lên, dường như ai đó theo dõi, nàng bỗng dưng ngẩng đầu, về phía những lỗ thủng lộn xộn mái nhà cao cao, cái gì đó đang chằm chằm từ đó ?
Một giây phân tâm, chú ý tới cái m.ô.n.g tay đang run rẩy, đó là tiếng hét ch.ói tai của thiếu niên nhân loại , hét bò một chút, kinh hãi phẫn nộ đầu trừng : “Đồ lưu manh!”
Những khác cũng đều , bao gồm cả những trói và những gã đàn ông .
Bạch Tiểu Hồ chớp mắt một cái, tuy hiểu, nhưng đây là đang mắng ?
Thiếu niên thấy rõ Bạch Tiểu Hồ là một phụ nữ, hơn nữa còn là một… cô gái mái tóc dài rối bù nhưng che vẻ , tuổi trông khi còn nhỏ hơn , đều ngây , đó sắc mặt trở nên càng khó coi hơn, phảng phất dám tin.
Bạch Tiểu Hồ ngây thơ vô tội .
Những gã đàn ông vây , gã cầm đầu tát thiếu niên hung hăng hỏi: “Chuyện gì ?”
Thiếu niên mấp máy môi, như nên thế nào, cuối cùng rầu rĩ : “Không gì.”
Hắn còn tưởng sờ m.ô.n.g là một lão già dê, thật sự thể nhịn nữa mới kêu lên, ai ngờ, ai ngờ là một nữ lưu manh. Tuy giới tính là nữ cũng thể che giấu sự thật nàng là một kẻ lưu manh, nhưng gương mặt như tranh vẽ, đôi mắt đen trong veo vô tội , thật sự là, thật sự là nên lời chỉ trích.
Hắn thậm chí còn theo bản năng nghiêng , che khuôn mặt thiếu nữ ở phía .
muộn , những gã đàn ông thấy mặt Bạch Tiểu Hồ.
Tuy ánh sáng mờ tối, nhưng làn da Bạch Tiểu Hồ cực trắng, mày mắt đen nhánh, lông mi dài như lông quạ, ngũ quan mềm mại mà rõ ràng, hơn nữa mái tóc dài như thể phát sáng, xõa mà loạn, mềm mượt đen nhánh, còn mặc một bộ váy trắng, tà váy xòe mặt đất, như một đóa hoa trắng đang nở.
Bộ dạng thật sự giống cùng một chủng loại với những mặt mày xám xịt, đầu bù tóc rối xung quanh.
Bất kể là gã cầm đầu, những tên đàn em phía , đều xem đến ngây , gã cầm đầu hai mắt tỏa sáng: “Con nhỏ ai bắt tới ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-tieu-vi-ho-di-tim-duoi/chuong-2.html.]
Mọi , đều chút mờ mịt, bọn họ từng bắt một mỹ nhân như ? Tại một chút ấn tượng cũng ? Hơn nữa cho dù tự tay bắt, một đại mỹ nhân như đó họ như thấy, mà nếu thấy, ai nỡ vứt xuống đất quan tâm?
Chuyện cũng thấy kỳ quái.
đám liều mạng lúc đều rảnh suy nghĩ nhiều như , gã cầm đầu càng trực tiếp tới túm Bạch Tiểu Hồ. Bạch Tiểu Hồ vội vàng chống tay xuống đất, bò dậy lùi về ?
Tên nhân loại gì? Đừng tưởng cách xa tối, nàng thấy bàn tay ngoáy kẽ răng gãi nách!
Gã đàn ông nàng tránh , một chút cũng tức giận, tiếp tục kiên trì sờ mặt.
Bạch Tiểu Hồ ánh mắt kinh hãi bàn tay hôi hám vẫn còn mang theo mùi vị rõ ràng sờ lên mặt , đều bất chấp tất cả, vận dụng linh lực, tát cho một cái.
Trên mái nhà, nào đó lặng lẽ quan sát hồi lâu cũng híp mắt , tay lôi điện vờn quanh, sắp tay.
Lại thấy trong một góc, một bóng đen tròn vo lao , cào mặt gã đàn ông đang vẻ mặt khả ố.
“A!” Gã đàn ông ngã ngửa , lùi hai bước, ôm mặt, trong nháy mắt m.á.u tươi chảy từ kẽ tay, mà bóng đen thuận thế rơi lòng Bạch Tiểu Hồ.
Bạch Tiểu Hồ cảm nhận nó khi nó lao , lúc kinh hỉ ôm lấy nó: “Mông Mông!”
Mông Mông là một con gà con của Ma tộc, đen nhánh, quanh quẩn ma khí nhàn nhạt, là một truy sát lạc đ.â.m Bạch Thủ Sơn.
Khi đó Bạch Tiểu Hồ giam ở Bạch Thủ Sơn mấy trăm năm, bầu bạn, thấy con gà con liền vui mừng, hơn nữa bản tính của hồ ly thích gà (tuy là thích ăn gà), Bạch Tiểu Hồ liền bất chấp nó là Ma tộc, tận tình nuôi nấng nó, nuôi hơn trăm năm, tình cảm tự nhiên sâu đậm vô cùng.
Nàng khi rời khỏi Bạch Thủ Sơn, con tiểu ma gà thể khỏi Bạch Thủ Sơn các yêu tinh lớn nhỏ núi xé xác, liền mang nó cùng.
Vừa còn lo lắng nó lạc , lúc thấy nó lòng liền yên tâm.
Nàng hai tay còn trói, dùng một tư thế kỳ quặc ôm con gà đen nhỏ , con gà đen nhỏ cũng thiết cọ mặt nàng: “Pi pi pi.”
Nó cho nàng , nó cũng mới tỉnh , ở ngay trong góc tối đen , phát hiện bên cạnh nàng liền hoảng sợ, may mà lập tức tìm nàng.
Bạch Tiểu Hồ sờ sờ nó, kinh ngạc phát hiện, khi nó đến thế giới , ma khí vốn nuôi hơn trăm năm trở nên yếu ớt thế mà trở nên xao động.
Đây là chuyện gì?
Không đợi nàng nghĩ thông, đám đàn ông thấy lão đại của thương, mà thủ phạm như chuyện gì, đều nổi giận, gã cầm đầu càng chỉ tay tiểu ma gà: “G.i.ế.c c.h.ế.t cái thứ đó cho tao!” Dừng một chút, “Đừng thương con nhỏ đó.”
Sắc mặt Bạch Tiểu Hồ biến đổi, hiểu lời họ , nhưng chẳng lẽ còn hiểu ý đồ của họ ? Nàng ôm c.h.ặ.t Mông Mông, cho nó nhảy ngoài nữa, những chiêu gì, thực lực cũng , lượng đông như , nàng lo nó sẽ thương.
Mắt thấy những xông tới, nàng vận dụng linh lực, giật đứt sợi dây thừng thô ráp tay, nhưng linh lực khởi động n.g.ự.c nàng liền nghẹn , gần như phun một ngụm m.á.u, nàng gắng gượng nuốt trở về, chỉ thể hai tay cực nhanh sờ lên dải lụa buộc tóc bằng lông đầu.
Thứ cũng thể xem như bản mệnh pháp khí của nàng, chỉ là uy lực bằng những pháp khí mà cha các trưởng tặng cho nàng, chỉ là những thứ đó đều hủy hoại trong lúc đối kháng với thiên lôi, trong giới t.ử gian của nàng cũng còn mấy món. Mà bản mệnh pháp bảo một ưu điểm, chính là tâm ý tương thông với nàng, dù linh lực cũng thể điều khiển phần nào.
Nàng đang định rút dải lụa buộc tóc , một tiếng “ầm vang”, “rắc” một tiếng, mắt bỗng nhiên sáng bừng, giữa lúc mái ngói đá vụn văng tung tóe, là một đạo lôi điện đ.á.n.h nát mái nhà rách nát đỉnh đầu, c.h.é.m thẳng xuống, ở giữa đường phân thành vài đạo, lượt đ.á.n.h trúng những gã đàn ông .
Những đó kêu t.h.ả.m một tiếng, lôi điện cuốn lấy giật đùng đùng, mà khi lôi điện biến mất, từng cứng đờ, cháy đen, bốc khói ngã xuống.
Cảnh tượng tức khắc một mảnh yên tĩnh.
Bạch Tiểu Hồ: “…”
Tiểu ma gà: “…”
Một một gà hẹn mà cùng trợn tròn mắt, quả thực thể tin những gì thấy.
Này, nơi thế mà cũng thiên lôi ?
Bạch Tiểu Hồ: Mẹ ơi, hình như đều đau lên, đặc biệt là xương cụt!
Tiểu ma gà: Thiên lôi gì đó, Ma tộc thật sự sợ quá !
Tiếp theo phía tiếng động, một từ nhảy xuống.
Độ cao đó ước chừng hai ba trượng, như nhảy một bậc thang nhẹ nhàng tự nhiên, rơi xuống đất một tiếng động, hình cong chậm rãi thẳng. Người mặc đồ đen mặt , vặn trong ánh sáng từ lỗ thủng lớn đỉnh đầu, vì thế tất cả đều thấy rõ bộ dạng của .
Dáng thon dài, vai rộng thẳng, mày rậm mắt sâu, khí chất lạnh lùng, là một đàn ông cực kỳ tuấn, cũng khiến cảm thấy cực kỳ nguy hiểm.
Thiếu niên Bạch Tiểu Hồ sờ m.ô.n.g kinh hỉ hô một tiếng: “Anh cả!”
Người đàn ông lạnh nhạt một cái, phảng phất đang một liên quan, đó ánh mắt liền hướng về phía Bạch Tiểu Hồ.
Sắc mặt Bạch Tiểu Hồ trắng bệch, theo bản năng lùi về , đụng tường, Mông Mông càng “pi” một tiếng chui lòng nàng.
Bọn họ đều cảm nhận , đàn ông thở sấm sét lạnh lẽo tan.
Sợ, run lẩy bẩy. Jpg.
Mẹ ơi, trong thế giới thế mà tồn tại k.h.ủ.n.g b.ố thể tự tạo thiên lôi ? Nói là tiểu thế giới nhân loại sắp sụp đổ cơ mà? Bây giờ về còn kịp QAQ
Rất lâu trong một cuộc phỏng vấn ——
Lục Át (tang thương): Lần đầu tiên gặp vợ , cô đang sờ m.ô.n.g em trai .
Phóng viên: Ờ, xin chia buồn?
Lục Át (đắc ý kiêu ngạo): nhanh cô liền để ý đến m.ô.n.g .
Phóng viên: …
Nam chính lên sàn hi hi hi, nhân lúc trong tay còn chút bản thảo, thể đăng đúng giờ, nên là định buổi sáng, buổi trưa buổi tối đây?