Mạt Thế: Tiểu Vĩ Hồ Đi Tìm Đuôi - Chương 24: Lục Át "thẩm Vấn" Bạch Tiểu Hồ, Hồ Ly Tìm Được Đồng Minh

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:49:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lục Át dặn dò Tưởng Thắng Thiên công tác bảo mật và chăm sóc mười sáu xong liền dẫn Vạn Tá Siêu và ngoài, bảo họ chỉnh đốn những thành viên khác của Trọng Dương tiểu đội để về nghỉ ngơi. Còn thì sang một bên gọi điện thoại, thông máy hỏi: "Cô về ?"

Ôn Liên Sinh nào đó đang chuyện với ăn uống, biểu cảm chút c.h.ế.t lặng: "Ừ, về ."

Lục Át cúp điện thoại, Trang Thanh Tái vội vàng sáp tới: "Đại ca!"

Lục Át cau mày : "Ta còn việc, gì mai ." Rồi trực tiếp bộ rời .

Trang Thanh Tái ngẩn một lát, chắc chắn hỏi Vạn Tá Siêu: "Ý là mai em thể tới tìm ?"

Vạn Tá Siêu và đáp, chuyện riêng của lão đại họ xen .

Bất quá đợi Trang Thanh Tái hưng phấn rời , họ lập tức đưa mắt .

Lão đại của họ gì đó đúng nha, cho cùng hạng độc đoán, nhưng việc gì cũng cần bàn bạc với ai mới quyết định, nhưng bàn bạc , bàn bạc với ai?

Bất quá so với chuyện , họ quan tâm hơn là cái kẹp tóc đó rốt cuộc là của ai? Lão đại rõ ràng che giấu điều gì đó cho .

Lâm Đào và Bánh Bao đều Vạn Tá Siêu: Nghe lão đại đưa tiểu tỷ tỷ về, thấy lâu , cái kẹp tóc đó của cô ?

Lúc Bạch Tiểu Hồ tới, hai họ Thắng Thiên tiểu đội giúp đỡ, chỉ Vạn Tá Siêu ở trong đội. Vạn Tá Siêu nâng mí mắt: Thấy , cực kỳ xinh , nhưng thấy đeo kẹp tóc.

Hai chút thất vọng, nhưng lập tức phấn chấn : "Đi , mau về thôi, lão đại vội vàng về thế chắc chắn nguyên nhân, theo ngay."

Hai tiểu đội ở gần , Lục Át bước chân nhanh, bộ cũng chỉ mất hai phút là tới, thẳng về phía khu nghỉ ngơi. Vạn Tá Siêu và xe, tuy xuất phát nhưng cũng muộn hơn bao nhiêu, bám theo .

Khu nghỉ ngơi và phòng hoạt động bên cạnh hiện giờ náo nhiệt vô cùng. Lúc Lục Át , thấy bàn đầy đĩa bát trống , Bạch Tiểu Hồ vây quanh sofa nhưng vẫn thong dong tự tại, cầm một đĩa bánh quy nhỏ "răng rắc răng rắc", chuyện với xung quanh. Ngồi cạnh nàng là Thời Tiễn và mấy phụ nữ khác.

là dáng vẻ chúng tinh phủng nguyệt, con gà đen nhỏ cũng bóc hạt dưa cho, đang mổ hạt dưa vô cùng chăm chú.

Xung quanh xa gần đều là những đang lén nàng, bất quá ánh mắt đó chút kỳ quái, chủ yếu là đang kinh ngạc sững sờ đống đĩa trống bàn.

Xem nàng hòa nhập với .

Ánh mắt Lục Át dừng đầu Bạch Tiểu Hồ, một vòng kẹp tóc kim cương vụn, một chỗ rõ ràng thiếu mất một cái, khiến một lọn tóc ở đó trông lỏng lẻo.

Hắn chậm rãi tới.

Mọi thấy , bầu khí vốn đang nhẹ nhàng bỗng trở nên đông cứng, giống như nhân viên đang liên hoan gặp ông chủ lớn ít .

Lục Át : "Mọi cứ chơi tiếp , cô thể ngoài với một chút ?" Nửa câu với Bạch Tiểu Hồ.

Góc nghiêng của ánh đèn trông tuấn, sắc sảo, đôi mắt ẩn chứa thâm ý nào đó, khí trường trầm tĩnh mà mạnh mẽ.

Mọi đều về phía Bạch Tiểu Hồ.

Mà Bạch Tiểu Hồ đang ăn uống vui vẻ, cả con hồ ly đều ở trạng thái thả lỏng và sung sướng, sớm quên mất trải nghiệm đáng sợ chằm chằm đến toát mồ hôi lúc , vì thế tự nhiên dậy, còn quên mang theo đĩa bánh quy thơm giòn: "Được thôi."

Bất quá tiểu ma gà lập tức bỏ hạt dưa bay lên vai nàng, chịu để một môi trường xa lạ .

Thời Tiễn nhíu mày định theo, Ôn Liên Sinh : "Họ chuyện cần , chúng đừng phiền."

Thực tế, cũng nhạy bén nhận dường như xảy chuyện gì đó.

Hắn đầu , hai một một ngoài, vặn đụng Vạn Tá Siêu ba đang , mà biểu cảm của ba cũng kỳ quái, từng cứ chằm chằm lên đầu Bạch Tiểu Hồ.

Bạch Tiểu Hồ cũng thấy ba gã thật kỳ quái nha, một trông thành thục trọng, chiều nay hình như gặp một ; một tóc xoăn tự nhiên, trông thanh tú; một mặt b.úng sữa, trông còn nhỏ hơn Phan Cốc, nhưng nàng với ánh mắt kinh ngạc nhất.

Cho nên, gì mà cứ chằm chằm lên đầu nàng thế, đầu nàng nở hoa, nàng sờ sờ đầu , ngơ ngác .

Ba đang chằm chằm đống kẹp tóc đầu nàng, nội tâm đang chấn động ánh mắt trúng:... Thật là manh, đúng chuẩn manh t.ử đây !

Lục Át ban cho một ánh mắt cảnh cáo nhàn nhạt, ba lập tức thu hồi ánh mắt, thẳng tiếp trong, giả vờ như từng lệch cả.

Bạch Tiểu Hồ cảm thấy họ chút ngốc nghếch: "Họ gì thế?"

Lục Át liếc nàng một cái: "Không gì, mắt họ lắm."

"..." Bạch Tiểu Hồ bán tín bán nghi, thật ?...

Xung quanh tòa nhà văn phòng trồng nhiều cây, cây hoa cũng cây thường xanh cao lớn. Phía tòa nhà còn một bãi cỏ rộng, giống Thắng Thiên tiểu đội đầy tạp vật, chỗ bảo trì .

Trên đó cũng trồng ít hoa cỏ, những tảng đá hình thù kỳ lạ, đình đá bàn đá, còn vài con đường mòn quanh co. Qua bãi cỏ là bờ sông, dọc theo bờ sông một rừng trúc thưa thớt. Phía bên rừng trúc, gần khách sạn còn dựng mấy cái kho hàng.

Cho nên Trọng Dương tiểu đội đừng chỉ hai tòa nhà lớn, thực chất diện tích chiếm đất rộng.

Đó là tính đến vườn chăn nuôi và trồng trọt cách đây một .

Lúc quanh bãi cỏ một đang tản bộ, Lục Át đưa nàng tới chỗ yên tĩnh bên bờ sông, xác định ai thấy cuộc đối thoại của họ mới lấy cái kẹp tóc trong túi , đồng thời chú ý biểu cảm của Bạch Tiểu Hồ.

Dưới ánh đèn đường, Bạch Tiểu Hồ : "Đây là cái gì?"

Lục Át: "... Không thấy quen mắt ?"

Bạch Tiểu Hồ ăn một miếng bánh quy: "Ngươi thì trông cũng quen mắt thật." Bất quá thấy ở nhỉ?

Nàng và con gà đen vai cùng nghiêng đầu cái kẹp tóc, ngốc y hệt .

Lục Át lên đầu nàng.

Bạch Tiểu Hồ sờ đầu : "Làm gì mà cứ đầu thế..." Nàng sờ trúng cái kẹp tóc, nhớ gì đó, rút một cái , đặt cạnh cái của Lục Át. Hai cái kẹp tóc giống , nhưng y hệt, tạo hình chút khác biệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/mat-the-tieu-vi-ho-di-tim-duoi/chuong-24-luc-at-tham-van-bach-tieu-ho-ho-ly-tim-duoc-dong-minh.html.]

Bạch Tiểu Hồ bừng tỉnh đại ngộ: "Cái của ngươi giống cái đầu quá, ngươi hỏi cái ? Vậy hỏi Thời Tiễn, cái là nàng lấy tới."

Lục Át: "..." Lục Át vốn đang khẩn trương và nghiêm trọng, hỏi nàng thế nào, hỏi nàng là ai, hỏi nàng xuất hiện ở Cầu Sơn rốt cuộc là tình cờ mục đích, nhưng đối mặt với cái mạch não cùng kênh , tức đến mức chẳng gì.

Thậm chí cảm thấy bản đang nghiêm túc quá mức cũng chút ngốc.

Hắn bất đắc dĩ : "Cái rơi từ đầu ngươi xuống."

"Hả?" trông giống lắm mà. Bạch Tiểu Hồ rút thêm một cái kẹp tóc nữa xuống, chỗ đó lập tức thiếu mất hai cái kẹp tóc, một lọn tóc xõa xuống má nàng, nàng cũng chẳng buồn quan tâm, so sánh ba cái kẹp tóc với , phát hiện chúng quả nhiên giống , mỗi cái một vẻ, kỹ thì đúng là cùng một bộ nha.

Lúc Thời Tiễn tóc, nàng chỉ mải gương xem nàng thế nào, chú ý đống kẹp tóc mỗi cái trông .

" rơi lúc nào, ở trong tay ngươi? Ngươi nhặt ?"

"Thắng Thiên tiểu đội, mười sáu lây nhiễm, cái cửa sổ phá hỏng." Lục Át thẳng. Hắn phát hiện đối với nàng thì nên trực tiếp một chút, nàng hạng hiểu mà giả vờ hiểu để đ.á.n.h trống lảng, nàng là thật sự sẽ hiểu!

Mỗi khi một câu, sắc mặt Bạch Tiểu Hồ đổi một chút, nàng thực sự che giấu cảm xúc của , dù ánh đèn chút mờ ảo, sự kinh ngạc và chút chột mặt nàng vẫn Lục Át thấu.

Ánh mắt Bạch Tiểu Hồ né tránh: "Ngươi, ngươi ngươi ? Ta đ.á.n.h rơi kẹp tóc ở đó ? Không , thể chỉ dựa cái đó chứ?"

Lục Át im lặng một lát mới : " thể, nhưng phản ứng của ngươi lúc lên tất cả."

Bạch Tiểu Hồ trừng mắt : "Ngươi lừa !"

Lục Át há miệng, nhất thời nên lời, cảm thấy cực kỳ oan uổng, thật sự ý đó, hơn nữa nàng còn cần lừa , chính nàng bày hết thứ lên mặt !

Bạch Tiểu Hồ chút nản lòng xuống một tảng đá, vò vò lá của một cây trúc bên cạnh: "Sớm dễ phát hiện thế bò cửa sổ ." Còn vòng rõ xa, cứ như ăn trộm .

Nàng ngắt lá trúc chọc chọc mặt thổi bay , cầm bánh quy "răng rắc răng rắc" gặm, gặm mạnh bạo.

Lục Át thấy hành động trẻ con của nàng thì thể nghiêm túc nổi nữa, xuống tảng đá đối diện, ôn tồn : "Mười sáu đó cơ bản ."

Bạch Tiểu Hồ gật đầu, nàng mà.

"Trước đó ngươi tiếp xúc với những lây nhiễm đó là để cứu họ?"

"Không nha." Bạch Tiểu Hồ thành thật , "Lúc đó cũng chắc cứu họ , chỉ gần một chút thôi."

Lục Át đang chút áy náy vì đồng ý với nàng khiến nàng bò cửa sổ: "..."

"Ngươi đây là đầu tiên ngươi cứu lây nhiễm?"

"Ừ."

"Vậy ngươi thể cứu tất cả lây nhiễm, chỉ cứu mười sáu đó?"

Bạch Tiểu Hồ nghĩ nghĩ: "Người mặt thì chắc, bất quá chắc là đều thôi."

Rút Ma khí cho mười sáu đó dường như cũng gặp khó khăn gì.

Nàng nghĩ Giới t.ử gian còn cần "Đầu điểm" —— nàng gọi thứ bay từ cơ thể lây nhiễm khi cứu là "Đầu điểm", dù nàng cũng chẳng đó là cái gì —— nàng cứu thật nhiều lây nhiễm mới . Nàng định từ mai sẽ chủ động tìm lây nhiễm, nhưng lo lắng gây chuyện gì lớn.

Tiện thể nàng hỏi Lục Át: "Ngươi nơi nào nhiều lây nhiễm ?"

"Ngươi còn cứu ?"

" ."

Lục Át bình tĩnh nàng một lát, bỗng nhiên mỉm , thần sắc trở nên nhu hòa hơn nhiều, : "Người lây nhiễm sẽ thi hóa trong vòng một hai tiếng, nên thể tồn tại lâu dài, nhưng trong căn cứ mỗi ngày đều xuất hiện nhiều lây nhiễm. Nếu ngươi mở một cửa hàng bày một cái sạp, chuyên trị lây nhiễm, chắc chắn sẽ bận rộn ngơi tay."

Ánh mắt Bạch Tiểu Hồ sáng lên: "Có thể ?" Lại chút lo lắng: "Ta sẽ bắt chứ?"

Từ những ký ức nàng , thể chữa trị cho lây nhiễm căn bản tồn tại, một dị năng giả hệ trị liệu bình thường thôi đủ để các thế lực tranh giành, nàng lo lắng lộ diện sẽ đ.á.n.h ngất bắt .

Sau đó nhốt một nơi tối tăm nào đó, chuyên môn chữa trị cho lây nhiễm của một ai đó, trở thành công cụ kiếm tiền, hoặc trực tiếp đưa viện nghiên cứu ngầm nào đó để cắt lát nghiên cứu. Dù thì đều k.h.ủ.n.g b.ố.

Lục Át chút ngạc nhiên: "Ngươi còn chuyện ?"

Bạch Tiểu Hồ : "Đương nhiên, ngốc. Khi những xung quanh đều quá vô dụng thì tỏ quá giỏi giang, sẽ ghen ghét, hãm hại."

Đây là lời nhị ca , các ca ca dạy bảo nàng đều nhớ kỹ.

Lục Át : "Vậy ngươi lo sẽ ghen ghét hãm hại ngươi ?"

Bạch Tiểu Hồ buột miệng : "Sẽ nha, ngươi cũng giỏi giang mà!" Người thể tay phóng lôi, chẳng lẽ giỏi ?

Lục Át nhất thời nghẹn lời, cô gái nhỏ với vẻ mặt như thể điều là chân lý hiển nhiên, mạnh hơn nhiều , nhiều sùng bái và sợ hãi, nhưng chỉ , trong lòng nảy sinh một cảm giác vui sướng kỳ quái.

Bởi vì khen là nàng ?

Lục Át ho một tiếng che giấu sự thất thố của , đó chút bất đắc dĩ nghĩ thầm: Ngươi mà ngốc , ngốc mà mới đó thấu ? Thực tế, dù cái kẹp tóc cũng nghi ngờ nàng .

Nàng để lộ sơ hở quá nhiều.

Mà cái đồ ngốc nhỏ , cầm bằng chứng đặt mặt nàng mà nàng vẫn nhận bại lộ.

Cô gái nhỏ , năng lực như , tính cách như , đầu óc như , dung mạo thế , nếu bảo vệ t.ử tế thì chỉ loáng cái là ăn đến xương cũng còn.

Trong lòng Lục Át bỗng nhiên nảy ý nghĩ như .

 

 

Loading...